Đôn Hoàng Hệ Liệt – Thương Sinh Ái Tình – Chương 11

CHƯƠNG 11 : CÁI BÓNG ĐEN TRÊN SA MẠC
Evil-Tree-Lord-Awakening-1800x2880
Đoàn người vẫn đi .
Họ đã rời khỏi rừng Sâm La , giờ đang đi trên sa mạc A Tỳ .
A Tỳ là địa ngục , sa mạc A Tỳ quả thực rất giống địa ngục . Trên sa mạc không có bất cứ một thứ gì của sự sống dù chỉ là một nhành cỏ . Cái nóng như thiêu như đốt từ bốn phương tám hướng dồn dập áp vào cơ thể , dù là sắt thép e cũng bị nung chảy ra .Nếu không phải đoàn người đã được yểm Ma Pháp Tị Hỏa Khu Nhiệt ( Tránh lửa trừ nóng ) thì chắc bây giờ đã bị nướng cháy thành than rồi .
Lúc này nhóm Hàn Phong Vận đang đi ở đầu đoàn người , Hàn Phong Vận đi cùng với Lăng Kinh Vũ , Thương Thiên Gia Trực và chủ đoàn buôn sau đó là Âu Dương Nhược Như , Tiểu Linh Nhi , Phù Dung Đông Vy , Phù Dung Minh Nguyệt và Vân Tịch Tử Tuyết , đi cuối nhóm người là Vương Tiểu Hổ .
Lãnh Thiên Tàcất tiếng đầu tiên :
“ Lăng huynh , ruốc cuộc ở Ma Quốc có gì đẹp không vậy ? ”
Lăng Kinh Vũ lạnh lùng trả lời :
“ Ma Quốc đương nhiên cũng có cảnh đẹp không những thế còn có rất nhiều nữa nhưng theo ta thì cảnh đẹp nhất có lẽ là Lâu đài Băng ở phía Bắc Ma Quốc tuy gọi là lâu đài nhưng thực ra tất cả đều do tạo hóa làm nên , đẹp say lòng người .”
Phù Dung Minh Nguyệt chen vào :
“ Còn có Tạo Hóa Sơn nằm cách mặt đất hơn hai trăm dặm bồng bềnh trong biển mây nữa , tựa như Bồng Lai Tiên Cảnh vậy. Đẹp vô cùng vô tận … ”
Tiểu Linh Nhi cười tít cả mắt :
“ Thậtà ? Không uổng công mình mất bao công sức lặn lội đến đây , nhất định phải xem cho bằng được . ”
Lãnh Thiên Tà cười khổ .
Hàn Phong Vận không để ý lắm đến điều đó , y lẩm bẩm :
“ Hàn Phong Vận … Hàn Phong Vận … Ta là … ”
Lãnh Thiên Tà nhìn y đầy vẻ nghi hoặc :
« Vận huynh , huynh không sao chứ ? ”
Hàn Phong Vận mỉm cười , nụ cười tựa như thiên thu oán sầu lại tựa như thiên cổ u hoài làm say làm mê lòng người :
“ Ta không sao ! ”
Phù Dung Minh Nguyệt hậm hực xem vô :
“ Gì mà không sao chứ , từ khi ngủ dậy huynh cứ như người mất hồn vậy lúc nào cũng thẫn thờ đã vậy còn lẩm bẩm một mình nữa chứ ! ”
Âu Dương Nhược Như che miệng cười :
“ Không phải ngươi đã phát điên rồi chứ ? ”
Hàn Phong Vận gật gật đầu rồi lại lắc lắc đầu .
Âu Dương Nhược Như bật cười khúc khích :
“ Ta chỉ nói đùa thôi ngươi không cần phải để tâm đâu , đúng là tên ngốc ! ”
Hàn Phong Vận mỉm cười , y không thể làm gì ngoài mỉm cười cả . Tim y tựa như có vật gì đó bóp chặt lại , vật gì đó xé nát tim y ra , đau đớn không gì hiểu , thống khổ không gì bằng .
Hàn Phong Vận ngước nhìn bầu trời .
Bầu trời hôm nay thật trong xanh .
Thật trong xanh .
Đột nhiên …
Tối sầm lại !
Mây đen vần vũ , ào ào cuồn cuộn chảy về một vùng trên bầu trời .
Tại vùng đó có một cái cột màu đen .
Đúng hơn là một làn khí màu đen tựa như sương như khói từ phía trước đoàn người bốc lên tận trời cao .
Con ngựa gầy còm hí vang nhất quyết không chịu đi nữa .
Đoàn người , bốn mươi con người , tất cả .
Đều dừng lại , một số người còn lùi lại .
Bởi vì …
Họ thấy sợ hãi .
Nỗi sợ hãi ẩn sâu trong tâm can , đang dần dần chiếm lấy tâm trí của họ , ăn mòn lý trí của họ , đưa họ đến bờ vực của cái chết .
Nỗi sợ hãi mang đến sự tuyệt vọng , sự tuyệt vọng đến cùng cực . Tất cả đều đã tuyệt vọng , trước mắt họ giờ chỉ có một thứ …
Cái chết !!!
Luồng khí đen ấy , mang hơi thở của tử vong .
Hơi thở ấy lúc nhanh lúc chậm lúc liền nhịp lúc đứt quãng tựa như đang hấp hối thì thào .
Cái chết .
Không ai muốn nó cả , không một ai , không một ai .
Thùy thị thiên hạ nguyện ý tử vong ?
Tiểu Linh Nhi và Phù Dung Minh Nguyệt ôm nhau thật chặt trong mắt thoáng lên vẻ kinh hãi .
Chủ đoàn buôn nuốt một mảng nước bọt , hắn vẫy ba gã bảo tiêu lại .
Hắn chỉ về phía trước mà không nói gì cả . Ba gã bảo tiêu cũng không nói gì cả trong chớp mắt đã phi thân về phía luồng khí đen .
Chưa đầy một khắc ba gã đã khuất dạng sau cồn cát .
Hai khắc trôi qua không thấy họ trở về .
Ba khắc trôi qua …
Một canh giờ …
Một canh hai khắc …
Một canh ba khắc …
Hai canh giờ …
Hai canh một khắc …
Vẫn chưa thấy họ trở về .
Không thấy một ai trở về .
Cũng không có một tiếng động gì .
Luồng khí đen vẫn bốc lên không trung .
Trên sa mạc như chưa hề có chuyện gì xảy ra .
Như chưa hề có ba gã bảo tiêu .
Hai canh ba khắc …
Sự im lặng đè nặng lên đoàn người .
Đè thật nặng , thật nặng .
Sự im lặng chết chóc .
Sự im lặng như báo trước một cơn phong ba , như báo trước một trận đồ sát đẫm máu .
Chủ đoàn buôn thở dài , chưa bao giờ thấy hắn thở dài bao giờ . Hắn ra hiệu tiếp tục đi .
Đoàn người tiếp tục đi .
Đoàn người còn cách luồng khí đen hơn mười trượng .
Mười trượng …
Chín trượng …
Bảy trượng …
Năm trượng …
Bốn trượng …

Cảm giác sợ hãi càng lúc càng rõ ràng , càng lúc càng ghê sợ .
Không khí càng lúc càng lúc nồng nặc tử khí .
Trên không trung như có hàng ngàn hàng vạn hồn ma oán quỷ đang bay lượn đang gào rú liên hồi .
Đoàn người đang đi trên sa mạc .
Nhưng họ có cảm giác như mình đang đi trong Địa Ngục , một Địa Ngục đen ngòm sâu thăm thẳm .
Lăng Kinh Vũ nhíu mày , y rất ít khi phải nhíu mày .
Lãnh Thiên Tà trở nên trầm mặc , y rất khi trầm mặc .
Phù Dung Minh Nguyệt chớp chớp đôi mi đen láy :
“ Mấy huynh bị sao vậy ? Sao lại đứng lại cả vậy ? ”
Chủ đoàn buôn cũng dừng lại .
Phù Dung Đông Vy hậm hực chen vào :
“ Kệ bọn họ , chúng ta cứ việc đi không cần phải để ý đến họ làm gì ! ”
Tiểu Linh Nhi quay lại nhìn Vương Tiểu Hổ :
“ Tiểu Hổ , huynh … ”
Vương Tiểu Hổ ánh mắt từ đục ngầu đã trở nên ngưng đọng có vài phần nặng nề . Nó không nói gì chỉ chầm chậm lắc đầu .
Hàn Phong Vận ánh mắt trở nên sắc bén lạ kì :
“ Cuộc hành trình này … chúng ta có nên tiếp tục không ? ”
Thương Thiên Gia Trực gật đầu , Lăng Kinh Vũ cũng gật đầu .
Chủ đoàn buôn cũng gật đầu .
Hàn Phong Vận có chút lo lắng :
“ Nhưng … ”
Tiểu Linh Nhi cất tiếng :
“ Sao vậy Vận huynh ? ”
Hàn Phong Vận im lặng tựa như không biết phải nói thế nào , Lăng Kinh Vũ trả lời thay y :
“ Phía trước … ”
Lãnh Thiên Tà tiếp lời :
“ … Có thứ gì đó … ”
Hàn Phong Vận chêm vào :
“ … Rất đáng sợ ! Cực kỳ đáng sợ ! ”
Âu Dương Nhược Như cười tủm tỉm :
“ Ba huynh có vẻ hợp nhau quá nhỉ nhưng ruốc cuộc thứ đó là gì vậy ? ”
Phù Dung Đông Vy cũng góp vui :
“ Đáng sợ ? Sao đám nam nhân các ngươi nhát gan quá vậy ? Thật xấu hổ cho cái danh nam nhi của các ngươi . ”
Tiểu Linh Nhi ôm mặt tựa như sợ hãi :
“ Đáng sợ lắm sao ? Đừng có dọa muội à nha ! ”
Tiểu Linh Nhi ôm chặt tay Lãnh Thiên Tà , nàng nhắm mắt lại thốt lên :
“ Ca ! ”
Lãnh Thiên Tà càng lúc trầm mặc , y nở một nụ cười :
“Muội muội của ta … Đừng sợ gì cả có ca ở đây rồi , dù có phải chết ca nhất định sẽ bảo vệ cho muội . ”
Âu Dương Nhược Như và Phù Dung Minh Nguyệt cũng ôm cứng Lăng Kinh Vũ , bộ dạng có phần hoảng sợ . Lăng Kinh Vũ lên tiếng , lạnh lẽo mà ấm áp :
“ Không sao cả ! ”
Còn Phù Dung lại ôm chặt lấy Vân Tịch Tử Tuyết , cả hai không nói gì cả chỉ nhìn nhau đầy thâm ý .
Đoàn người vẫn tiếp tục đi .
Phía trước …
Đã hiện ra rồi .
Một cái bóng màu đen , đen ngòm đen kịt như màn đêm .
Màn đêm ấy không trăng không sao chỉ có máu và cái chết .
Một người màu đen .
Một chiếc áo choàng đen rách nát .
Một khuôn mặt đen ngòm .
Đúng hơn là khuôn mặt ấy đã bị hắc khí tỏa ra từ trong người y che mất .
Luồng hắc khí ấy , đen ngòm .
Luồng hắc khí ấy , lúc có lúc không , như sương như khói , tựa như màu mực của tranh thủy mặc , đen ngòm .
Luồng hắc khí ấy , có màu của tử vong , có mùi của Địa Ngục .
Cái bóng ấy , không cao lắm chừng hai ba thước tựa như một đứa trẻ con .
Cái bóng đen ấy , đứng đó , im lìm tựa như đã chết .
Cái bóng đen ấy , đứng đó , toát ra một áp lực không gì khủng bố bằng , tựa như một quả núi khổng lồ giáng xuống đoàn người , tựa như cả thinh không sụp đổ rơi xuống đại địa .
Đoàn người dừng lại , bởi họ không dám bước đi nữa bởi vì họ bắt buộc phải dừng lại .
Cái bóng đen ấy , đứng đó , nhỏ bé giữa đại mạc . Nhưng trong mắt các nô lệ cái bóng ấy chẳng khác nào một bức tường , một bức tường thành đen sì chắn ngang cả bầu trời rộng lớn . Bức tường ấy như không thể nào đánh đổ được . Bức tường ấy như không thể nào vượt qua được .
Vừa nhìn thấy cái bóng đen ấy , con ngựa hí vang lên rồi ngã lăn ra . Một số nô lệ già cả khác cũng run bần bật rồi ngã xuống , tròng mắt trợn trừng .
Cả người lẫn ngựa trở nên đen kịt rồi thân thể nhục bì tan ra , tan ra thành một làn hắc khí rồi bay tứ tán vào không trung . Một con ngựa , mười ba con người trong chốc lát chỉ còn một đống xương trắng .
Một đống xương trắng , mười bốn bộ xương trắng cũng như ba bộ xương trắng trước mặt kẻ lạ mặt màu đen vậy . Ba bộ xương đó tuy không biết là ai nhưng dựa vào trang phục còn sót lại và ba thanh bảo kiếm thì cũng đủ biết ba bộ xương ấy là của ba gã bảo tiêu đã được cử đi thăm dò lúc nãy .
Cả đoàn người kinh hãi tột độ , tất cả đều không biết tại sao mấy người kia lại chết như vậy và cái chết của họ cũng quá kinh khủng .
Nhưng tất cả đều biết ai đã giết chết họ .
Là cái bóng đen ngòm ấy , là kẻ lạ mặt ấy .
Lãnh Thiên Tà bước lên đối diện với kẻ lạ mặt , khí thế bá vương của y toát ra tứ phía , y cất giọng sang sảng :
« Ngươi là ai ? »
Kẻ lạ mặt im lặng .
Thương Thiên Gia Trực chỉ vào đống xương trắng hỏi tiếp :
“ Là ngươi đã giết họ ? ”
Kẻ lạ mặt lại im lặng .
Thương Thiên Gia Trực nhíu mày :
“ Ngươi bị câm sao ? ”
Kẻ lạ mặt vẫn im lặng .
Thương Thiên Gia Trực chỉ thẳng lưỡi thương vào mặt kẻ lạ mặt , y trầm giọng nói :
“ Ngươi tùy tiện giết người như vậy hơn nữa toàn là người già cả lớn tuổi ta hôm nay tuyệt đối không thể tha cho ngươi , nhất định ta sẽ bắt ngươi giao cho Pháp Luật xử lý .”
Lăng Kinh Vũ bước đến gần y :
“ Tốc chiến tốc quyết ! ”
Thương Thiên Gia Trực gật đầu . Sở dĩ cả hai phải vội vàng ra tay như vậy bởi cả hai đều thấy kẻ lạ mặt có gì đó thật bất thường , cổ quái đến độ cực đoan . Hơn nữa điểm quan trọng nhất chính là kẻ lạ mặt đem đến cho cả hai cảm giác sợ hãi , sợ hãi đến cực độ . Kẻ lạ mặt đem đến cho cả hai một thứ đáng sợ hơn nữa , cảm giác của cái chết ; cả hai đều cảm thấy nếu cả hai không ra tay thật nhanh chóng cả hai sẽ chết , chết thật nhanh . Và còn nhiều phải chết nữa , thậm chí là tất cả sẽ phải chết , chết thật nhanh chóng .
Lãnh Thiên Tà hô lên :
“ Hắc Cấp Kì Lân Hỏa Thần Giáp — Trang Bị !!! ”
Lăng Kinh Vũ cũng hô lên :
“ Hắc Cấp Huyền Vũ Băng Ma Giáp — Trang Bị !!! ”
Cả hai chìm trong một màu đen huyền dị tựa như màn đen tăm tối , một tia sáng lóe lên rồi tắt ngấm , mảng đen cũng từ từ tan ra .
Trên người của Lãnh Thiên Tàvà Lăng Kinh Vũ đã có một bộ giáp đen nhánh , hoa văn lăng lệ kinh người trên vai còn có hình đầu một cự thú tựa như đầu rồng lại tựa như đầu hổ , sống động tuyệt luân tựa như có sức sống đang giơ nanh múa vuốt .
Tiểu Linh Nhi và Phù Dung Minh Nguyệt la hét ở đằng xa , đại để là cố vũ cho cả hai thắng trận trở về .
Âu Dương Nhược Như lo lắng nhìn Lăng Kinh Vũ :
“ Tuy ca ấy đã đạt đến Hắc Cấp kỵ sĩ nhưng kẻ lạ mặt kia hình như không hề tầm thường , liệu ca ấy có bị sao không ? ”
Tiểu Linh Nhi mỉm cười :
“ Tỷ đừng lo , chắc chắn hai ca ấy không có chuyện gì đâu , Ca ca muội trước giờ chưa bao giờ một lần chiến bại . ”
Vương Tiểu Hổ chen vào :
“ E rằng hôm nay hắn ta phải nếm mùi chiến bại rồi ! ”
Tiểu Linh Nhi liếc xéo nó :
“ Huynh chỉ ăn nói lung tung ! ”
Vương Tiểu Hổ thần sắc nghiêm trọng nói tiếp :
“ Muội không biết kẻ lạ mặt kia đáng sợ như thế nào đâu , cho dù là Hoàng Kim kỵ sĩ cũng chưa chắc đấu nổi hắn . ”
Lúc này Lãnh Thiên Tà đã vung thương lên , ngọn lửa đỏ rực cháy bùng lên bốc lên tận trời xanh rồi cuộn chặt lại hóa thành một cây thương khổng lồ .
Lăng Kinh Vũ cũng đã rút kiếm , hàn khí lập lòe tỏa ra xung quanh đóng băng cả không khí tạo thành một thanh cự kiếm .
Cả hai cùng hô lên :
“ Lên ! ”
Cây thương lửa và thanh kiếm băng như một mũi tên được bắn ra khỏi cung lóe lên thành một tia chớp đâm thẳng vào kẻ lạ mặt .
Với một tốc độ như vậy tuyệt không có kẻ nào tránh nổi .
Kẻ lạ mặt không tránh .
Y vẫn đứng đó , không động đậy gì cả .
Y vẫn đứng đó , tựa như đã chết , tựa như chẳng nhìn thấy gì đang xảy ra .
Lãnh Thiên Tà nhíu mày :
“ Hắn không tránh ? ”
Ầm !!!
Một tiếng nổ vang lên .
Hỏa thương băng kiếm đâm thẳng vào kẻ lạ mặt .
Khói bụi bay mù mịt .
Tiểu Linh Nhi nhướng mày lên :
“ Tại sao hắn lại không tránh nhỉ ? ”
Hàn Phong Vận thở dài :
“ Bởi vì hắn không cần phải tránh ! ”
Khói bụi tản ra .
Cái bóng đen vẫn đứng đó , im lìm .
Cái bóng đen vẫn đứng đó , không chút tổn thương như chưa hề có việc gì xảy ra .
Lãnh Thiên Tà thần sắc có chút kinh hãi :
“ Không thể nào ! Một chiêu lúc nãy đủ sức bổ đôi một quả núi sao hắn vẫn không tổn thương gì ? ”
Lăng Kinh Vũ đưa kiếm lên trước mặt :
“ Xem ra một chiêu chưa đủ … ”
Lãnh Thiên Tà mỉm cười :
“ Một chưa đủ vậy một ngàn chắc đủ … ”
Y vừa nói vừa bạt thương , ngọn lửa đỏ rực lại bốc cháy hóa thành một cây thương lửa . Cây thương lửa tách ra làm hai , hai cây thương lửa lại tách ra làm bốn chỉ trong nháy mắt đã hóa thành một ngàn ngọn hỏa thương .
Lăng Kinh Vũ giơ kiếm , thanh kiếm tím ngắtlại tỏa ra hàn khí lạnh lẽo thấu xương . Không khí bị đóng băng hóa thành muôn ngàn thanh kiếm băng , mỗi thanh kiếm băng đều nhuốm chút màu tím ngắt cả hoàng hôn .
Một lần nữa .
Hỏa thương băng kiếm lại như tia chớp đâm thẳng vào người cái bóng đen ngòm .
Trên bầu trời một nửa đỏ rực một nửa tím ngắt , hai màu pha vào nhau tạo ra cảnh tượng kì dị đến khó tả tựa như một cơn mưa sao băng rực rỡ lộng lẫy giữa đêm khuya cô tịch .
Cái bóng đen ngòm ấy , vẫn đứng đó , tựa như đã chết .
Y không động đậy gì cả ngay cả tránh né cũng không cần .
Lãnh Thiên Tà cười nhạt :
“ Lần này ngươi chết chắc ! ”
ẦM !!!
Cát bay đá chạy .
Hoả thương băng kiếm chạm vào người cái bóng đen phát ra tiếng nổ kinh nhân .
Cát bụi bay tứ tung .
Tiểu Linh Nhi che mặt tránh cát bay vào mắt :
“ Ghê quá … Liệu hắn có còn sống không vậy ? ”
Phù Dung Minh Nguyệt cười tủm tỉm :
“ Sao sống nổi chứ … ”
Nàng chưa dứt câu sắc mặt đã chuyển sang tím ngắt .
Cái bóng đen vẫn đứng đó .
Im lặng .
Sự im lặng của chết chóc .
Sự im lặng của tuyệt vọng .
Cái bóng đen vẫn đứng đó .
Lạnh lẽo cô tịch .
Không một vết trầy xước .
Không một chút tổn thương .
Ngay cả chiếc áo chàng đen của y cũng không có một vết rách.
Làn hắc khí trên người y vẫn chập chờn ẩn hiện tựa như khói sương mờ ảo tà dị .
Lãnh Thiên Tà nhìn y sắp lồi cả hai mắt ra , y nghiến răng :
“ Đùa hả ? Không thể tin nổi ! Đáng lẽ tiếp một ngàn hỏa thương của ta phải chết rồi chứ ? Dù không chết cũng phải bị thương hay xây xước hoặc đại loại như vậy chứ ? Tại sao … tại sao hắn vẫn trơ trơ ra đó vậy ? ”
Lăng Kinh Vũ nhíu mày :
“ Xem ra Hắc cấp vẫn chưa đủ … ”
Lãnh Thiên Tà nghiến răng kèn kẹt :
“ Hắc cấp không đủ có lẽ Hoàng Kim cấp đủ rồi chứ ? ”
Phù Dung Minh Nguyệt mím môi :
“ Huynh ấy cũng đạt đến cấp Hoàng Kim sao ? ”
Tiểu Linh Nhi gãi đầu cười tủm tỉm :
“ Tỷ không chắc lắm vì tỷ không gặp ca ấy cả một năm rồi . ”
Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s