Tam Hoàng Hệ Liệt – Quyển I – Chương 2

TAM HOÀNG

HỆ LIỆT

QUYỂN I

TAM HOÀNG GIA TRANG

Chương 2 :

Là Phúc Không Phải Họa, Là Họa Không Thể Tránh !

 ComicvnOnly30-(2)

Tam Hoàng Gia Trang.

Gian nhà bếp cũ k xp x.

Qu Thn Tch Dch theo li ca Tuyết D Linh Băng đang sc thuc cha ni thương cho Yến Phi.

Tht ra y rt ghét sc thuc, mùi thuc khiến y khó chu nhưng ln nào sc thuc cũng đều là do y sc . Bi trong Gia Trang ngoài Ngũ t Tuyết D Linh Băng ra thì người am hiu v y thut nht chính là y.

Ni thuc đã bc khói nghi ngút, xem ra thuc đã đủ la.

Qu Thn Tch Dch cn thn cht nước thuc ra, chuyn này an nguy đến tính mng ca nh ca y dù có nôn nóng đến đâu cũng phi cn thn.

Loi người như y qu thc rt phù hp vi vic sc thuc.

Nhưng cũng vì y quá cn thn và không phát hin được phía sau đang có mt bóng đen chm chm tiến v phía y.

Đến khi y phát hin ra được sát khí ca kẻ áo đen thì trước mặt y đã tr nên đen ngòm.

……………………………………………………………………… 

Diu Dược Các.

Là nơi khám bnh và cha bnh ca Tuyết D Linh Băng.

Vn là nơi được cht đầy dược liu cây c t khp Trung Th ln quan ngoi, đáng l phi thơm ngát mùi thuc nhưng nơi đây ch có mùi máu tanh tưởi và hôi thi ca xác chết thi ra.

Yến Phi được đặt trên mt cái giường g phđầy rơm, trên người chi chít các kim châm xanh lè dn chuyn sang màu đỏ rc, vết thương sâu hom đã không còn na, máu trên ming vết thương cũng thôi ta ra.

Tuyết D Linh Băng kh th ht ra, nàng đưa tay lau m hôi lm tm trên trán, xem ra nàng vi v ca ca này tn không ít tâm sc.

Ch cn các kim châm chuyn hoàn toàn sang màu đỏ thì coi như Yến Phi có th qua được kiếp nn này, Tuyết D Linh Băng đang định châm kim châm cui cùng vào huyt Bách Hi thì

M !!!

Mt bóng người phá thủng bức tường phía sau lưng Tuyết Dạ Linh Băng đâm thng vào bc tường đối din với nàng, bóng người đó khảm sâu vào vách tường kiên c, máu chy dài che mt đi khuôn mt nhưng dù có cháy ra tro Tuyết D Linh Băng cũng nhn ra đó là Qu Thn Tch Dch, đứa em trai láu lnh ca nàng.

Toàn thân Qu Thn Tch Dch gn như nát by, máu tht hòa ln vi nhau chy dài trên bc tường trông chng khác nào mt bc tranh máu me sng động được treo trên tường. Nếu không phi có thn công t sáng Qu Thn Thn Công h thân thì giđây y đã không toàn mng na ri, ngay c thân th cũng không được toàn thây.

Khói bụi mù mịt.

Từ trong mảng tường vỡ xuất hiện một bóng người khổng lồ, cái bóng ấy chậm chạp bước vào trong phòng. Hắn kéo lê hai quả chùy đen sì to lớn như hai quả núi, trên hai quả chùy vẫn còn vương máu tươi đỏ rực rỡ.

Tuyết D Linh Băng khẽ nhíu mày, nàng nhanh chóng rút chiếc quạt Xuân Phong Phiến tht lưng ra. Nàng tuy là mt thy thuc nhưng đã từng khổ luyện Hn Thiên Bo Đin, võ công cũng thuc hàng ho th trên giang h .

Tuyết Dạ Linh Băng khẽ động phiến.

Trước mắt nàng đã trở nên đen ngòm như màn đêm nhớp nhúa mùi chết chóc.

Mùi thối rữa tanh tưởi xộc vào mũi như nuốt chửng nàng xuống đáy tận cùng của địa ngục.

Cái bóng đen cười nhạt :

“Sâu bọ không tự lượng sức !”

Tuyết Dạ Linh Băng, lúc đó, ý thức được mình đã chết rồi, chết từ rất lâu rồi.

Nàng chẳng còn hy vọng nào đã bám víu nữa, chẳng còn hy vọng nào để hy vọng nữa.

“Muội muội !”

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên.

Một ngón tay thon dài hiện lên trước mắt nàng.

Ngón tay ấy chậm rãi đặt lên quả chùy khổng lồ đen sì.

Giọng nói ấy lại vang lên, giọng nói của Yến Phi :

“Thất Đại Hạn – Huyết Nguyệt !”

Trời lúc đó đã về chiều.

Vầng trăng ẩn hiện hoàng hôn.

Trăng khuyết.

Xanh thẫm.

Đột nhiên.

Trăng tròn.

Đỏ rực rỡ.

Như nhuốm đầy máu tươi.

Như đang bốc cháy trong biển lửa.

Ngón tay Yến Phi vừa khẽ chạm quả chùy.

Quả chùy khổng lồ lập tức nổ tung vỡ vụn ra thành hàng ngàn mảnh, các mảnh vỡ bắn tứ tung, dư kình từ các mảnh vỡ biến Diệu Dược Các trong phút chốc hóa thành một tổ ong lỗ chỗ khổng lồ.

Kình phong tán xạ ra xung quanh cường liệt như núi lửa phun trào chấn bay cái bóng đen cả mấy trượng.

Tuyết Dạ Linh Băng đứng ngây người ra, sự việc diễn biến quá nhanh nàng nhất thời tiếp thụ nổi.

Yến Phi chậm rãi quay về sau, y cất tiếng :

“Muội không sao chứ ?”

Ngữ khí lạnh lẽo như băng giá nhưng trong ánh mắt của y phảng phất chút ấm áp.

Tuyết Dạ Linh Băng chỉ biết gật đầu cho qua chuyện, nàng với vị nhị ca này trước giờ hầu như không nói chuyện dù có nói thì mỗi lần cũng chưa quá hai câu.

Cái bóng đen cất tiếng, giọng the thé như hoạn quan trong cung đình, tà dị cực đoan :

“Là Thất Đại Hạn Chỉ Pháp, Trung Thổ Đệ Nhất Cấm Kỵ Chỉ Pháp ? Thảo nào uy lực kinh nhân, nhưng loại chỉ pháp này cả đời người chỉ sử dụng được bảy bảy bốn chín lần, mỗi ngày không quá một lần. Vân Trung Tản của ngươi cũng đã bị ta hủy, lần này không gì có thể cứu nổi cái mạng quèn của ngươi rồi !”

Yến Phi lạnh lùng trả lời, ánh mắt tựa như còn ngái ngủ :

“Chưa thử sao biết ?”

Lời Yến Phi chưa dứt, quả chùy khổng lồ còn lại đã ập đến trước mặt. Chùy chưa đến nhưng kình phong đã xẻ đôi chiếc giường phía sau y, rơm rạ bay tứ tung, mái tóc của y cũng bị thổi bay như đang đứng trước một trận cuồng phong.  

Chùy đến, Yến Phi cũng khẽ động hữu chưởng.

Y hô khẽ :

“Vân Trung Tản                                                                                       Lạc hà dữ cô vụ tề phi                                                                           Thu thủy cộng tràng thiên nhất sắc !”

Hữu chưởng của Yến Phi phiêu hốt tựa như một chiếc ô lúc xòe lúc đóng, rực rỡ như đóa Bỉ Ngạn Hoa sau ngàn năm bừng nở, mê hoặc lòng người.

Y lấy chưởng làm ô, thủ pháp lăng lệ tuyệt luân, trên bàn tay của y như vạch ra một quang cảnh đầy huyễn hoặc.

Một cánh cò lẻ loi hòa lẫn vào ráng chiều tím ngắt.

Cánh cò mỏng manh ấy, run rẩy chặn quả chùy to lớn như quả núi sụp đổ.

Ráng chiều thê lương ấy, nhẹ nhàng đẩy dạt quả chùy đã sụp đổ đi.

Yến Phi chỉ khẽ động hữu chưởng đã đẩy dạt được quả chùy nặng hơn năm sáu trăm cân sang một bên, thủ pháp hay chiêu thức đều lăng lệ mỹ diễm kinh nhân.

Quả chùy bị đẩy dạt sang một bên chưa chạm đất đã vỡ vụn thành hàng trăm hàng ngàn mảnh . Cái bóng đen dường như không để ý đến việc vũ khí của mình hoàn toàn bị hủy, hắn bật cười :

“Quả không hổ danh Tam Hoàng Nhị đương gia, bị thương nặng như vậy mà nội lực vẫn không chút suy giảm. Xem ra không dốc toàn lực cũng không được .”

Yến Phi lặng im không trả lời.

Cái bóng đen cười khẩy :

“Yến Phi, người nên thấy vinh hạnh vì ngươi sắp được chết dưới thần công vô địch thiên hạ – Hiên Viên Thần Công !”

Yến Phi chợt cất tiếng :

“Ngũ muội, muội mau đưa lục đệ rời khỏi đây càng nhanh càng tốt. Nếu muội còn ở đây ta không chắc chắn có thể  bảo toàn tính mạng cho hai đứa !”

Tuyết Dạ Linh Băng biến sắc, nàng linh cảm được có chuyện không hay sắp xảy ra.

 ……………………………………………………………….

Ở một nơi khác.

Một người khác cũng linh cảm được có chuyện không hay sắp xảy ra, người đó là Tam Hoàng Tứ tỷ Thoa Thoa.

Nàng tuy linh cảm được có chuyện không hay nhưng lại không rõ chuyện đó là chuyện gì, chính điều này càng làm nàng khó chịu. Con người khi không rõ chuyện gì đó người ta thường hy vọng chuyện đó không phải chuyện xấu, mọi thứ rồi sẽ tốt đẹp. Nhưng đối với Thoa Thoa thì khác, nàng không thích và không hay hy vọng, vì hy vọng chỉ đem đến thất vọng.

Nàng đột nhiên nhíu mi, phía trước có mùi máu, hơn nữa mùi máu rất nồng nặc. Không lẽ đại ca của nàng đã khai chiến với kẻ địch ?

Cảm giác khó chịu bức bối càng lúc càng mạnh, nàng vội vàng gia tăng cước lực phi thân về trước.

Phía trước.

Hiện ra rồi.

Thoa Thoa toàn thân run rẩy, khuôn mặt trái xoan hồng hào đã trở nên trắng bệch tái mét .

Đằng sau khu rừng trúc.

Máu chảy lênh láng ướt đẫm một mảng cỏ xanh tốt.

Một bóng đen cầm đao ngồi trên vũng máu , trầm mặc tựa như một tảng đá rêu phong cả ngàn năm.

Thứ khiến Thoa Thoa phải kinh hãi không phải là cái bóng đen mà là thứ ở trước mặt hắn.

Một cây thương sần sùi, cán thương cắm sâu trên vũng máu, máu chảy dài trên thân ngọn thương nhỏ tí tách xuống đất như một bản nhạc cầu hồn của ma quỷ.

Nhưng thứ ở trên mũi thương mới khiến người ta kinh hãi, một cái bóng người đúng hơn là một cái xác bởi một người bị đâm xuyên tim không thể nào sống được.

Cái xác ấy, bị mũi thương đâm xuyên qua tim.

Cái xác ấy, là Vương Tiểu Hổ.

 ………………………………………………………………………

Phía Nam Tam Hoàng Gia Trang.

Một người khác cũng sắp bị đâm xuyên tim.

Một trăm lẻ tám thanh kiếm đỏ rực sắp sửa đưa Từ Tử Lăng vào tử địa.

Nhưng một trăm lẻ tám thanh kiếm đỏ rực còn cách thân thể của Từ Tử Lăng nửa tấc thì không thể tiến thêm chút nào nữa.

Một trăm lẻ tám cái bóng đỏ rực khẽ nhíu mày.

Từ Tử Lăng xoay chưởng kết ấn, nội tức hồi chuyển toàn thân y phát ra kim quang chói lọi. Kình lực ngưng tụ, như chiến văn trên người phá áo mà ra, hóa thành …

– Mũ Trụ !

– Hộ Giáp !

– Chinh Bào !

Phút chốc toàn thân Từ Tử Lăng được bao bọc bởi một bộ chiến khải vàng rực tỏa ảnh sáng chói lọi, bộ chiến khải hoa văn tinh xảo rồng mây sống động như thật.

Một cái bóng đỏ rực khẽ thốt :

“Chiến Khải Thần Công ?”

Trên giang hồ thường xưng tụng Thất Kỳ Công là : Kim Cang Bất Hoại Thân, Kim Chung Trạo, Bảo Tượng Công, Hoành Luyện Thập Tam Thái Bảo, Kim Thân Thiết Cốt Đồng Bì Công, Đế Môn Cung Khuyết Liên Thành, Chiến Khải Thần Công.

Thất Kỳ Công đều là ngạnh công đứng đầu thiên hạ, người luyện thành thân thể trổ nên cứng rắn như sắt thép, đao thương bất nhập thủy hỏa bất xâm.

Nếu đạt đến đỉnh cao nội kình có thể ảo hóa thành hình sống động như thật tuy nhiên các loại ngạnh công này đều rất khó tu luyện, muốn đại thành cũng phải mất ba mươi bốn mươi năm.  

Từ Tử Lăng chưa đầy hai mươi nhưng có thể luyện đến tầng thứ ngưng khí thành hình đủ thấy tư chất kinh nhân của y.

Từ Tử Lăng nhoẻn miệng cười :

“Thất Lễ !”

Y hét lớn một tiếng, toàn thân phát ra kim quang chói lọi, Chiến Khải khí kình trở nên to lớn như một vị thần viễn cổ, khí thế quân lâm thiên hạ thôn thiên diệt địa.

— Chiến Thần Giáng Lâm !

Chiến Thần vừa hiện.

Hồ điệp tan tác như hoa tự phiêu linh.

Nhân loại cũng chẳng tốt hơn bao nhiêu, kiếm gãy thổ huyết.

Một trong một trăm lẻ tám cái bóng đỏ rực vẫn còn lơ lửng trên không run rẩy lẩm bẩm :

“Không thể nào … điều này trong tài liệu không hề có ghi chép …”

Cái bóng đỏ rực đó vừa chạm đất thì một lưỡi kiếm cũng chạm vào yết hầu của y, lưỡi kiếm gãy gỉ sét của Từ Tử Lăng. Y cười hồn nhiên :

“Ngươi là thủ lĩnh của đám người này phải không ? Đầu hàng đi, các ngươi đã bại rồi.”

Lời chưa dứt.

Trời đã đổ mưa.

Mặt đất cũng nở hoa.

Mưa tên.

Hoa huyết.

Một trăm lẻ bảy cái bóng đỏ rực phút chốc hóa thành những con nhím đỏ rực rỡ được nhuộm bởi máu của chính bản thân chúng. Cái bóng đỏ thủ lĩnh sợ hãi ôm mặt, lẩm bẩm :

“Tướng gia … không chấp nhận …những kẻ thất bại …”

Từ Tử Lăng nhìn màn huyết vũ bất chợt thở dài :

“Ai da … tệ thật !”

Lời vừa dứt, Chiến Khải Thần Công lần nữa lại được tế khởi, kim quang chói mắt bao trùm một khoảng không gian rộng lớn, mưa tên hoa huyết trong phạm vi đó đều bị đánh bật lại hoặc bẻ gãy nghiền nát.

Từ Tử Lăng đương cơ quyết đoán, nhanh chóng vòng tay ôm eo cái bóng đỏ rực kinh công cấp tốc đề khởi đạp không bay đi.

Cái bóng đỏ rực rối rít kêu lên, thanh âm ôn nhu dễ nghe:

“Ngươi … ngươi … sao lại cứu ta ?”

Từ Tử Lăng mỉm cười :

“Ta không phải hạng người thấy chết không cứu, vả lại ta có một số chuyện cần hỏi ngươi.”

Cái bóng đỏ dựa sát vào người y, dường như đã quá mệt mỏi.

Phía trước,

Là Tam Hoàng Gia Trang.

Phía trước,

Có một cột khói khổng lồ bốc lên.

Từ Tử Lăng biến sắc, toàn lực thi triển kinh công hướng về phía Tam Hoàng Gia Trang.

Cái bóng đỏ rực vẫn nằm yên trong vòng tay của Tử Tử Lăng, y dường như chưa ý thức được điều gì đang diễn ra. Đột nhiên Từ Tử Lăng cất tiếng :

“Chút nữa thì quên khấy, ngươi … tên là gì ?”

Cái bóng đỏ rực nhẹ nhàng đáp :

“Ngân Duệ Cơ !”

………………………………………………………………………

Tam Hoàng Gia Trang.

Từ Tử Lăng đã đứng trước cửa Tam Hoàng Gia Trang rồi.

Nhưng y không vào.

Không phải y không muốn vào mà là y không thể vào.

Tam Hoàng Gia Trang, tất cả, toàn bộ, chìm trong biển lửa.

HẾT CHƯƠNG 2 !

P/s :

Tam Hoàng Gia Trang bị thiêu số phận của Yến Phi, Tuyết Dạ Linh Băng cùng  Quỷ Thần Tịch Dịch sẽ ra sao ?                    

Vương Tiểu Hổ nhất thương xuyên tâm phải chăng thực sự đã chết ?                                                                                                      

Từ Tử Lăng nhìn thấy thảm cảnh liệu có liều mạng xông vào biển lửa ?                                                                                                        

Hạ hồi phân giải !

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s