Giang Hồ Chi Truyện – Đệ Nhất Thiên [ Thượng ]


GIANG HỒ CHI TRUYỆN

ĐỆ NHẤT THIÊN 

NHẤT THÁNH NGŨ ĐẠI GIA TỘC THIÊN

HÀN PHONG GIA CHI TRUYỆN [ THƯỢNG ]16c9f81f3a292df582483344be315c6035a873fb

Băng Hỏa Phong.

Một trong những ngọn núi nổi tiếng nhất Thần Châu .

Một bên núi là nham thạch đỏ rực sôi sục tỏa hơi nóng ghê người .

Một bên núi là băng giá vạn năm tỏa hàn khí buốt giá xương thịt .

Trên đỉnh núi có một người , chỉ một người .

Người này đã đứng ở đây từ rất lâu rồi , đã từ hàng trăm năm trước rồi .Ông ta được võ lâm giang hồ xưng tụng là Băng Hỏa Chi Thánh .

Từ hơn năm mươi năm nay chưa có một ai đến đây , chưa một ai .

Nhưng hôm nay đã có một người đến đây , một thanh niên trẻ tuổi .

Trên đỉnh núi , một già một trẻ , già quay lưng lại với trẻ , trẻ lại nhìn về một nơi thật xa xăm , cả hai , đứng lặng lẽ .

Băng Giả Chi Thánh lên tiếng , giọng nói lạnh lẽo như băng tuyết :

“ Chàng trai trẻ , cậu đến đây có việc gì ? ”

Thanh niên trẻ tuổi vẫn như nhìn về một nơi nào nào đó xa xôi mờ ảo trong sương khói , y trả lời , giọng nói còn lạnh hơn cả băng tuyết :

“ Ta đến đây để tìm một thứ và lấy một thứ ! ”

Băng Hỏa Chi Thánh cất tiếng , giọng nói nóng bỏng như liệt hỏa :

“ Tìm một thứ ? ”

Thanh niên trẻ tuổi không nói gì lững thững bước lên trước mặt Băng Hỏa Chi Thánh , bước đến sườn Tây . Băng Hỏa Phong có hai sườn núi sườn Đông và sườn Tây , phía bên kia sườn Đông là đất Thần Châu rộng lớn phì nhiêu sầm uất , phía bên kia sườn Tây là dãy núi U Minh Thiên âm u tràn ngập ma khí . Sườn Tây còn có một thứ rất đáng sợ , khô lâu bạch cốt sơn ! Một sườn núi trải đầy xương cốt , trên vài bộ xương cốt vẫn còn vương vài mảnh vải rách nát .

Người thanh niên cẩn thận lục lọi tìm kiếm trong đám xương cốt , y nâng từng chiếc đầu lâu từng mảnh xương cốt đã sẫm màu như nâng niu một nụ hoa sắp tàn úa , ánh mắt y lạnh lẽo như băng giá phút chốc lại lóe lên một tia hy vọng , phút chốc lại lóe lên một tia vui mừng nhưng tất cả hy vọng , tất cả vui mừng đều nhanh chóng tàn lụi đi , nhanh chóng héo úa đi .

Y tìm kiếm không ngừng nghỉ từ đỉnh núi xuống tận chân núi từ sáng đến chiều tối nhưng có vẻ như y vẫn chưa tìm được thứ y cần tìm . Y quay trở về đỉnh núi , đứng sau lưng Băng Hỏa Chi Thánh , lạnh lẽo .

Hoàng hôn lại đến , tà dương nhuốm lên vạn vật một màu thê lương .

Băng Hỏa Chi Thánh cất tiếng , nhẹ nhàng trầm ấm :

“ Chàng trai trẻ , cậu đã tìm được thứ cần tìm chưa ? ”

Người thanh niên trả lời , giọng nói vẫn lạnh lẽo băng hàn không hề có chút mệt mỏi :

“ Thứ ta cần tìm ta vẫn chưa tìm được có lẽ ta sẽ không tìm được dù là cả đời này ta cũng không thể tìm ra được … ”

Nói đến đây giọng điệu lại trở nên u oán thê lương tựa như tâm sự trùng trùng chất chứa muôn ngàn . Y nói tiếp :

“ Nhưng thứ cần lấy nhất định ta sẽ lấy được ! ”

Trong lời nói lại ẩn tàng sát khí .

Băng Hỏa Chi Thánh vẫn đứng quay lưng lại với y , thốt :

“ Chàng trai trẻ , cậu cần lấy thứ gì ? ”

Người thanh niên trả lời , giọng noi trở nên lạnh lẽo như xưa :

“ Cái đầu của ông , Băng Hỏa Đệ Nhất Thánh ! ”

Băng Hỏa Chi Thánh không hề có chút ngạc nhiên , ông thốt :

“ Chàng trai trẻ , cậu là người của Ma Môn Hắc Đạo ? ”

Người thanh niên trả lời :

“ Đương nhiên không phải ! ”

Băng Hỏa Chi Thánh ngước nhìn bầu trời đang nhộm một màu đỏ
rực rồi dần dần chuyển sang tím ngắt .

Ông thở dài rồi cất tiếng hỏi :

“ Chàng trai trẻ , cậu tên là gì ? »

Người thanh niên ánh mắt hờ hừng trả lời :

« Hàn Phong ! »

Y nói tiếp :

« Hàn Phong là họ không phải là tên , ta không cần có tên ! »

Hàn Phong từ từ chạm vào chuôi đao giắt trên lưng , y cất tiếng .

Giọng của y có pha chút ai oán có lẫn chút phiền muộn tựa như đang nói với chính mình tựa như đang nói với ai đó ở một nơi thật xa xôi tăm tối :

« Năm mười tuổi ta đã luyện đao , năm mười bảy tuổi ta tự sáng tạo ra đao pháp cho riêng ta đến nay hai mươi tuổi lại sáng tạo ra một lộ đao pháp nữa . Lộ đao pháp này có tên là … »

Đao đã rút ra khỏi vỏ rồi .

Rút ra rồi .

Là một thanh đoản đao .

Đao có nhiều loại trường đao , cự đao , song đao , đơn đao ; mỗi loại đều có một thế mạnh riêng , một nhược điểm riêng . Giang hồ thường nói « Dài thì mạnh , ngắn thì hiểm » và cũng thường nói « Dài đánh xa , ngắn đánh gần » , đoản đao không thể đánh xa lại càng không có uy lực bá đạo của đao hơn nữa cũng không thể hiểm ác như đoản kiếm vì đao không thể đâm được chỉ có thể chém .

Đoản đao cũng vậy , chỉ có thể chém ngoài ra không còn thế mạnh nào khác , dùng đoản đao tức là bỏ đi gần như các thế mạnh vốn có của đao .

Hàn Phong dùng đoản đao , trước giờ y chỉ dùng đoản đao . Y nói tiếp :

« … Hàn Phong đao pháp ! »

Đao vừa rút ra khỏi vỏ , gió đột nhiên nổi lên tỏa ra hàn khí lãnh lệ băng hàn .

Băng Hỏa Chi Thánh chợt thốt :

« Hảo đao pháp ! »

Hàn phong là gió lạnh , gió lạnh như băng như tuyết , lạnh đến nỗi cả bầu trời tím ngắt cũng phải run rẩy lạnh đến nỗi vầng tà dương ấm áp cũng trở nên lặng lẽ cô tịch .

Hàn Phong vẻ mặt vẫn lạnh lẽo âm trầm giờ lại có chút tà dị :

« Hàn Phong đao pháp của ta tổng cộng có bảy thức , ta hy vọng không cần phải dùng đến chiêu thứ bảy để lấy cái đầu của ông nếu không … »

Y bất chợt thở dài , tiếng thở dài như tiếng thở dài của thiên cổ ngàn năm vang vọng trong buổi chiều tàn nguyệt khuyết . Y dừng lại một chút rồi nói tiếp :

« Đắc tội ! »

Đao vung lên rồi .

Vung lên rồi .

Cả bầu trời như rách toạt ra .

Tà dương đã thê lương nay lại càng thê lương hơn , khô cốt đã tang thương nay lại càng tang thương hơn .

Bầu trời đang tím ngắt nay như chợt đổi màu , một màu xám xịt lãnh khốc cô tịch .

Hàn Phong đao pháp !

— Đệ Nhất Thức !

— Cốt Nhục Phân Ly !

Cốt nhục tình thâm .

Con cái có thể bỏ rơi cha mẹ nhưng trước giờ cha mẹ lại không bao giờ bỏ rơi con cái . Người mẹ chịu không biết bao nhiêu đau đớn khổ sở mới sinh ra được con cái , người cha gồng gánh không biết bao nhiêu khó khăn chông gai của cuộc đời mới nuôi con cái trưởng thành . Cha mẹ , bất kì cha mẹ nào cho dù là hạng cùng hung cực ác cũng đều thương yêu con cái cả .

Nếu hỏi tại sao họ lại thương yêu con cái đến vậy thì câu trả lời thật ra rất đơn giản .

Vì đó là cốt nhục của họ !

Vì đó là con cái của họ !

Cốt nhục phải phân ly phải chia xa có thể là một giờ một ngày một tháng một năm mười năm thậm chí là mãi mãi .

Còn có nỗi đau đớn nào còn có nỗi thống khổ nào hơn ?

Gió nổi lên rồi .

Đã nổi lên rồi .

Gió , lạnh lẽo , thật lạnh lẽo .

Gió , thật tàn nhẫn , vô cùng tàn nhẫn .

Gió , như đang khóc , giọng khóc thật nghẹn ngào tựa như u oán ngàn vạn kiếp tựa như nỗi nhớ nhung khắc khoải in vào bầu trời xám xịt kia .

Gió , như hình bóng người mẹ già đứng bên cửa hôm mai ngóng chờ đứa con lâu ngày đã không về , hình bóng ấy run rẩy trong cơn gió lạnh , hình bóng ấy , hàng lệ ấy , tuôn rơi .

Rơi trên nỗi nhớ thương khôn nguôi .

Rơi trên nỗi ngóng chờ đã sắp khô héo tàn úa .

Hàng lệ ấy , tan biến .

Một quầng liệt hỏa khổng lồ vần vũ trên không trung .

Như thiêu rụi nỗi nhớ , nỗi ngóng chờ , nỗi đau đớn thiên thu thành tro ! Thành bụi !

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s