Chiến Nào Muội Muội – Chương 1: Xuyên Không.

Tập truyện này có thể nói là ngoại truyện của Tam Hoàng Hệ Liệt quyển II, trong phần ngoại truyện này chỉ đề cập đến 2 nhân vật chính là Vương Tiểu Hổ và Thoa Thoa, đây là sản phẩm của việc rảnh rỗi sinh nông nổi.

Tam Hoàng Đại Đương Gia Vương Tiểu Hổ, tên khác là Hàn Phong Liệt Hoả, sau trận tai kiếp lớn nhất trong lịch sử võ lâm hiện tại đang nhàn nhã ẩn cư tại quan ngoại xa xôi.

Tai kiếp võ lâm đã qua nhưng Vương Tiểu Hổ đang đối mặt với một kiếp nạn khác, muội muội của y Thoa Thoa đột nhiên mất tích. Mọi người trong Tam Hoàng Gia Trang đã tìm tất cả những nơi họ có thể đến, thử mọi cách họ có thể thử, nhờ tất cả người họ có thể nhờ thậm chí Vương Tiểu Hổ đã đến tìm Mạnh Bà ở sông Vong Xuyên nhưng kết quả vẫn là một chữ: Không!

Một tháng trôi qua, Thoa Thoa vẫn chưa có tin tức gì.

Lục Thiên Hoa khóc sưng cả mắt suốt ngày không chịu ăn uống gì.

Tuyết Dạ Linh Băng từ ngày Thoa Thoa mất tích chưa mở miệng nói câu nào, ngày nào cũng ra cổng đứng chờ tỷ tỷ trở về.

Quỷ Thần Tịch Dịch thôi ham chơi du lịch thám hiểm, y vẫn không ngừng đi khắp nơi tìm kiếm Thoa Thoa nghe nói hiện tại đang ở một quốc gia tên gọi là Vương quốc Anh.

Từ Tử Lăng ăn rất ít có hôm còn nhịn đói, y cả ngày đều ngóng chờ bồ câu đưa thư đưa tin tức Thoa Thoa về.

Yến Phi không còn ngủ ngày nữa, đêm cũng thức rất khuya ngoài ra sáng còn dậy rất sớm.

Vương Tiểu Hổ vẫn sinh hoạt bình thường, dường như việc muội muội mình mất tích không ảnh hưởng gì đến bản thân y.

Một buổi sớm mai thức dậy, Vương Tiểu Hổ phát hiện cuộc sống của y đã thay đổi hoàn toàn. Y không còn thức dậy trên chiếc giường quen thuộc của mình nữa mà ở một ngôi làng kỳ lạ. Vương Tiểu Hổ kinh nghiệm đầy mình nhận ra ngay đây là thế giới khác với thế giới của y.

Vương Tiểu Hổ muốn dùng sức mạnh trở về thì phát hiện sức mạnh bản thân đã mất sạch, hiện tại y không khác gì người bình thường cuối cùng y đành ở tạm thế giới này để tìm cách trở về.

Y vẫn lấy tên Vương Tiểu Hổ, y xây một ngôi nhà nhỏ trên núi hằng ngày ăn hoa quả rau cỏ sống qua ngày.

Sau 1 tháng sinh sống Vương Tiểu Hổ cũng tìm hiểu được một chút, thế giới này là thế giới của linh lực công pháp, người ta tu luyện hòng một ngày thăng thiên thành thần thành tiên. Linh lực là năng lượng của linh hồn, vạn vật đều có linh lực nhưng để có thể thành tu luyện giả phải có một lượng nhất định, mỗi người khi đủ 16 tuổi sẽ làm lễ trưởng thành tiến hành đo linh lực nếu đạt chuẩn tu luyện giả sẽ được đưa vào các học viện tuyển sinh còn nếu không đạt chuẩn sẽ trở thành phế vật trong mắt mọi người, mãi mãi làm thường dân nhỏ bé, thế giới này còn khắc nghiệt hơn thế giới của Vương Tiểu Hổ gấp trăm lần.

Nơi Vương Tiểu Hổ đang sống là núi Thiên Nhai, ngôi làng dưới chân núi là Vô Nhai Trấn. Thế giới này chia làm 4 tộc: Nhân tộc, Yêu Tộc, Long Tộc và Ma Tộc, Ma Tộc từ thuở Hồng hoang vẫn không ngừng nuôi mộng bá chủ cuối cùng bị liên quân Nhân tộc và Yêu Tộc đánh bại, Ma tộc nguyên khí đại thương, Ma Vương tử trận nhưng Ma tộc vẫn không ngừng xâm lược Nhân tộc và Yêu tộc, trận chiến chống Ma tộc vẫn chưa kết thúc. Nhân tộc có 3 vương quốc: Tam Diệp Thảo Quốc, Kim Cương Quốc và Đào Hoa Quốc, vương quốc Vương Tiểu Hổ đang sống là Tam Diệp Thảo Quốc.

Lại nói về linh lực, công pháp và cảnh giới tu luyện. Linh lực tương tự như nội lực còn công pháp tương tự chiêu thức tất nhiên uy lực của công pháp linh lực mạnh hàng trăm hàng ngàn lần nội công chiêu thức, linh lực gồm 8 hệ: hoả, lôi, kim, mộc, thổ, thuỷ, quang và ám, công pháp chia thành nhiều cấp địa giai, thiên giai, tiên cấp, thần cấp vân vân thông thường linh lực hệ nào thì sẽ tu luyện công pháp hệ đó.

Còn cảnh giới thì gồm các cảnh giới: tẩy tuỷ, trúc cơ, kết đan, nguyên anh, luyện hư, thiên khải, đăng thiên, thần vực, thái thanh cảnh, thượng huyền cảnh và hồng hoang cảnh.

Cả lục địa chỉ có Ma Vương, Yêu Vương, Long Vương và Nhân Vương đạt cảnh giới thái thanh cảnh còn hồng hoangcảnh chưa ai đạt được.

Tẩy tuỷ tức là gột rửa cơ thể người phàm bước đầu tiến vào thế giới tu luyện, tẩy tuỷ thành công sẽ biết được linh căn của bản thân.

Trúc cơ là bước đầu tiên của tu luyện, hấp thụ linh khí trời đất vào đan điền khí hải làm gia tăng linh lực bản thân.

Kết đan kết hợp linh khí trời đất và linh lực bản thân thành một tạo thành kim đan trong khí hải, kết đan thành công có thể thọ trăm tuổi, linh lực bản thân bạo tăng.

Nguyên anh phá vỡ kim đan tạo thành một đứa trẻ, đứa trẻ này chứa được nhiều linh khí thiên địa hơn và không ngừng sinh trưởng.

Luyện hư khi nguyên anh trưởng thành, hợp nhất cơ thể tu luyện giả với nguyên anh sẽ đạt đến cảnh giới luyện hư, người đạt Luyện hư sống ngàn tuổi không có gì là khó.

Thiên khải tu luyện giả có thể hấp thụ vô tận linh khí thiên địa, giống như cảnh giới thiên nhân hợp nhất của Đạo giáo.

Đăng thiên tu luyện giả có thể cảm nhận Thiên Địa Pháp Tắc thậm chí tự tạo ra Pháp Tắc của riêng mình.

Thần vực là cảnh giới của thần tiên, người nào muốn đạt đươc cảnh giới này phải trải qua Độ Kiếp Thiên Khiển nếu độ kiếp thành công lập tức phi thăng thành tiên, thọ ngang trời đất.

Còn 3 cảnh giới cao hơn cả Thần Vực là Thái Thanh Cảnh, Thượng Huyền Cảnh và Hồng Hoang Cảnh Vương Tiểu Hổ vẫn chưa tìm hiểu được vì nó quá cao siêu, y lười tìm hiểu mà dù có tìm hiểu y cũng không hiểu nổi.

Tam Diệp Thảo Quốc có 6 học viện tu chân lớn là Thiên Đạo, Thái Dương, Nguyệt Lệ, Tinh Tú, Hoả Vân và Bắc Đẩu, hằng năm triều đình đều tổ chức tuyển sinh cho 6 học viện, hàng ngàn tu luyện giả khắp Tam Diệp Thảo Quốc đều tụ hội tại kinh đô, thậm chí người của Yêu tộc cũng đến tham gia, chỉ có thể dùng 4 chữ để hình dung: vô cùng nhiệt náo!

Hôm nay vừa đúng ngày triều đình tổ chức tuyển sinh, Vương Tiểu Hổ yêu thích nhiệt náo sao có thể không tham gia? Vương Tiểu Hổ đến kinh đô liền đăng ký vào học viện đứng đầu lục viện, Thiên Đạo Viện.

Vòng đầu tiên của khảo thí là đo linh lực và linh căn, trước Vương Tiểu Hổ có hai ba chục người nhưng chỉ có 2,3 người đủ tiêu chuẩn, học viện hàng đầu khảo thí yêu cầu cũng cực kỳ cao. Đến lượt Vương Tiểu Hổ y dương dương tự đắc oai phong lẫm liệt bước đến bàn đặt Linh Thạch nhưng kết quả đến y cũng không thể tin nổi:

Linh lực: 0

Linh căn: Không có.

Nên biết ai cũng đều có linh lực dù ít hay nhiều trước giờ chưa bao giờ có ai lại không có linh lực. Linh lực không đủ tiêu chuẩn tu luyện giả đã là phế vật, Vương Tiểu Hổ không có linh lực chính là phế vật trong phế vật. Y ra về trong sự cười nhạo của tất cả thí sinh.

Vương Tiểu Hổ đang bước đi thi đột nhiên thí sinh bỗng la ó, quảng trường lập tức trở nên hỗn loạn.

“Là cô ấy! Chính là cô ấy!”

“Phó Thái Lâm đứng đầu bảng Thanh Vân!”

“Mỹ nhân đệ nhất Tam Diệp Thảo Quốc! Không! Là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân mới đúng!”

“Ta đăng ký vào Thiên Đạo Viện cũng chỉ vì nàng ấy! Ta nguyện làm thân trâu ngựa cho nàng!”

“…”

Thanh Vân Bảng là bảng danh sách các tu luyện giả trẻ tuổi có linh lực và thiên phú mạnh mẽ nhất Tam Diệp Thảo Quốc, người nào được điền tên vào Thanh Vân Bảng cực kỳ vinh dự, cực kỳ tự hào, cực kỳ nổi tiếng.

Phó Thái Lâm nghe nói không chỉ là thiên tài ngàn năm có một của Hoa Quốc mà còn là đệ nhất mỹ nhân Tam Diệp Thảo Quốc, lạnh lùng như băng, khí chất cao quý tựa tiên nữ, mọi người đều gọi nàng là Thánh Nữ, không chỉ thế nàng còn là hồng nhân bên cạnh hoàng đế và hoàng hậu, Phó Thái Lâm hiện tại đang học tại Thiên Đạo Viện.

Vương Tiểu Hổ không hứng thú lắm với mấy thứ này nhưng dù sao cũng là nam nhân, có mỹ nữ không ăn được nhất định phải ngắm cho thoả thích. Khi y quay đầu lại, y cực kỳ bất ngờ.

Bởi vì Phó Thái Lâm chính là muội muội của Vương Tiểu Hổ, Thoa Thoa.

Bỉ Ngạn Hoa Mạn Châu Sa Hoa, Thoa Thoa.

Vương Tiểu Hổ gào lớn: “Muội muội!” Tất cả mọi người đều quay đầu lại nhìn y, ngay cả Phó Thái Lâm đứng trên đài cao cũng quay đầu nhìn y.

Vương Tiểu Hổ mặc kệ đám đông mặc kệ các binh sĩ giáo viên chăn y lại, y vẫn một mực xông về phía Phó Thái Lâm, các thí sinh kẻ thì nhạo báng y kẻ thì chửi rủa y có kẻ còn ra tay đánh về phía y. Nhưng không sao cả, muội muội của y đang đứng trước mặt y.

Phó Thái Lâm thấy vậy bèn hỏi vị học sĩ bên cạnh sau đó cho Vương Tiểu Hổ bước lên đài cao. Vương Tiểu Hổ chỉ chực chờ lao vào Phó Thái Lâm thì bị nàng dội một gáo nước lạnh vào mặt:

“Ngươi là ai?”

Hết bất ngờ này đến bất ngờ khác, hết đả kích này đến đả kích khác. Ba chữ Ngươi là ai mới tàn nhẫn làm sao.

Vương Tiểu Hổ khựng lại một chút rồi nói liên thanh: “Ta là Vương Tiểu Hổ, lão đại của muội đây! Muội là muội muội của ta, Thoa Thoa! Ta biết muội giận ta không đi tìm muội nên trêu ta chứ gì? Ha ha ha! Ta biết mà, nào lại đây, ta đưa muội về thế giới của chúng ta…” Y vừa nói vừa bước lại gần Phó Thái Lâm, y định nắm tay nàng lập tức bị nàng đánh cho một chưởng bay ra xa.

Phó Thái Lâm lạnh lùng nói: “Ta không phải muội muội của ngươi, ngươi nhận nhầm người rồi. Nếu ngươi còn vô lễ đừng trách ta!”

Hahaha! Đánh hay lắm! Ta nhận nhầm người rồi, cô không phải Thoa Thoa, Thoa Thoa không bao giờ ra tay đánh ta như vậy. Vương Tiểu Hổ như người mất hồn bước xuống đài cao, bước qua đám đông thí sinh đang la ó, bước ra khỏi cổng Thiên Đạo Viện.

Vương Tiểu Hổ muốn về nhà, Vương Tiểu Hổ mệt rồi.

Advertisements

Tam Hoàng Hệ Liệt – Quyển II – Chương 3: Tửu Điếm.

Cảnh tượng bên trong thành hiện ra.

Hoang tàn.

Tang tóc.

Thê lương.

Những từ ngữ này dường như không đủ để diễn tả cảnh tượng mà bọn họ được chứng kiến.

Bên trong bức tường thành hùng vĩ là những ngôi nhà tranh làm từ rơm rạ lụp xụp nối tiếp nhau, con đường không được lát gạch đá trơ trọi sỏi đá, cây cối trong thành cũng rất thưa thớt, đa phần đều đã khô héo, phía cuối những dãy nhà bên kia tường thành nổi lên một cột khói trắng đục hoà trong ráng chiều tím ngắt càng làm cho khung cảnh thêm thê lương tang tóc.

“Quái lạ!”

Lần này Quỷ Thần Tịch Dịch là người đầu tiên lên tiếng:

“Toà thành này không có người sao?”

Đúng vậy, toà thành này lớn như vậy mặc dù nhà cửa thô sơ nhưng không lẽ không có người ở?

Vương Tiểu Hổ đương nhiên không tin, y đạp cửa từng nhà la hét ing ỏi nhưng tuyệt nhiên không có ai, cả bọn đi từng nhà kiểm tra nhưng kết quả vẫn không có ai.

Hoàng hôn.

Cả bọn đã đi đến ngôi nhà cuối cùng trong thành, cũng là ngôi nhà có khói bốc lên, khói bốc lên từ nhà bếp. Nhưng nhà bếp cũng không có ai, lửa vẫn cháy tí tách.

Thoa Thoa sắc mặt hơi trầm xuống, dung nhan kiều diễm khuynh quốc có phần tiều tuỵ vì cả ngày mệt nhọc.

– Theo lời tam ca tường thành này có lẽ chỉ mới được xây cách đây nửa năm, hơn nữa trong nhà các dấu vết sinh hoạt trong các ngôi nhà còn rất mới xem ra họ chỉ mới rời đi từ tối qua. Dường như người trong thành đều rời đi cùng một lúc, điều gì làm một ngôi làng với mấy trăm nhân khẩu phải rời đi vội vã như vậy?

Nàng đưa mắt nhìn bọn Tam Hoàng, lão đại Vương Tiểu Hổ thì đang phá cửa từng nhà la hét, lão nhị thì đứng dựa trước một ngôi nhà, bộ dạng vẫn còn ngái ngủ. Lão tam Từ Tử Lăng đang ngồi úp mặt vào tường. Lão tứ Quỷ Thần Tịch Dịch đang kiểm tra đường và các dấu vết để lại trong nhà như giường chiếu, bàn ghế để xác định khoảng thời gian dân làng rời đi. Ngũ muội Tuyết Dạ Linh Băng đi một vòng kiểm tra sau đó đưa ra một số thông tin bất ngờ:

-Thứ nhất, toàn bộ ngôi nhà trong thành đều không có nhà bếp!

-Thứ hai, trong nhà cũng không hề có vật nuôi nào cũng không có dấu hiệu cho thấy họ nuôi nhưng lại có xương gà, vịt, heo và bò.

-Thứ ba, phía sau vườn không trồng rau củ thực vật gì cả.

Thoa Thoa đôi mày ngài khẽ nhíu lại, dường như đang suy nghĩ điều gì đó. Toà thành này có quá nhiều điểm bất thường, càng vào sâu nàng càng cảm thấy mơ hồ, bất giác nỗi sợ hãi len lỏi vào trong tim.

Nhưng điều làm nàng lo sợ nhất chính là tình trạng của Từ Tử Lăng bây giờ.

Từ Tử Lăng đang nôn mửa!

Cả đời nàng chỉ thấy y nôn mửa đúng hai lần, một lần đi thuyền y bị say sóng và một lần khác y thấy một người tử hình bằng hình phạt lóc thịt.

Từ Tử Lăng thích ăn, cực kỳ thích ăn. Y cũng cực kỳ tôn trọng và trân quý thức ăn nên đối với y nôn mửa chính là hành vi báng bổ và lãng phí thức ăn nhất.

Một người cuồng ăn uống như Từ Tử Lăng chỉ nôn mửa trong hai trường hợp bất khả kháng, say thuyền xe và ngửi/nhìn/ăn/uống phải thứ gì quá ghê tởm.

Từ khi bước vào toà thành này Từ Tử Lăng lập tức nôn mửa, nôn đến ra mật xanh mật vàng vẫn tiếp tục nôn. Y cảm nhận được trong toà thành có một thứ gì đó rất ghê tởm, thậm chí có thể vượt qua sức tưởng tượng của y.

Từ Tử Lăng vẫn tiếp tục nôn mửa.

Nỗi bất an trong lòng y cũng theo đó mà lớn dần lên.

Đột nhiên Từ Tử Lăng ngừng nôn mửa, y thấy trước mặt mình có một cái đầu lâu, y tò mò cầm lên xem thử thì phát hiện trên trán đầu lâu có hai lỗ thủng, khoảng cách giữa hai lỗ thủng khoảng một tấc.

Từ Tử Lăng khẽ cau mày:

“Cái này…”

Yến Phi ở bên cạnh cũng chú ý đến cái đầu lâu lên tiếng giải đáp cho Từ Tử Lăng:

“Dựa theo hình dạng đây có lẽ đây là xương sọ của một con bò rừng trưởng thành, hai lỗ thủng này hình như là dấu răng nanh của một loại dã thú nào đó.”

Từ Tử Lăng cũng gật đầu tán thành:

“Dấu răng này lớn bằng hai ngón tay, xem ra dã thú này có kích thước rất lớn có thể là gấu hoặc hổ. Không lẽ thành này bị dã thú tấn công nên đã di tản?”

Quỷ Thần Tịch Dịch cầm một cái đầu lâu khác bên thái dương cũng có hai lỗ thủng như cái Từ Tử Lăng đang cầm:

“Đệ không nghĩ như vậy, dã thú dù hung hãn thế nào cũng không thể húc đổ cánh cổng bằng đá dày ba tấc nặng hàng trăm cân được, lão đại lúc nãy một cước đá sập cổng thì không tính vì lão còn hơn cả dã thú. Tường của thành này cao như thế hơn nữa bề mặt cũng rất trơn trượt dù là khỉ thành tinh cũng đừng hòng leo vào được.”

Tử Lăng Lăng cũng cảm thấy kỳ lạ:

“Nếu vậy có thể loại bỏ giả thuyết người trong thành này di tản vì bị dã thú tấn công nhưng điều kỳ lạ là tại sao những mảnh xương này đều có dấu vết của răng dã thú? Không chỉ xương sọ mà xương cổ, xương ngực và xương đùi đều có dấu răng nanh? Rõ ràng những con vật này lúc sống bị dã thú cắn chết sau đó ăn thịt, một số mảnh xương vẫn còn dính một ít thịt. Không lẽ trong thành này có dã thú?”

Thoa Thoa lau mồ hôi cho Lục Thiên Hoa, cô bé đăng trợn mắt vì quá mệt mỏi. Nàng vừa lau mồ hôi cho con gái vừa nói:

“Có thể người dân trong thành vì bất cẩn nên đã để dã thú chạy vào trong thành, tuy nhiên lại không có dấu hiệu nào xuất hiện ẩu đả hay bị phá hoại. Thịt dính trên xương vẫn chưa bốc mùi ôi thiu nên có lẽ con bò này bị ăn thịt trong một ngày trở lại đây, nếu có dã thú xông vào thì cho dù đã khống chế được dã thú họ cũng không thể sửa chữa nhà cửa lại nhanh như thế được. Hơn nữa nếu đã di tản họ cần gì phải sửa chữa? Từ đó có thể loại bỏ giả thuyết người dân bất cẩn để dã thú lọt vào, nếu nói vậy trong tòa thành này có thứ gì vậy?”

Thoa Thoa nói đến đây tất cả đều nghiêm sắc mặt, tòa thành này không đơn giản như những ngôi nhà tranh kia, e rằng bên trong nó chứa đựng một bí mật cực kỳ khùng khiếp.

Đột nhiên có một cột khói thứ hai bốc lên, cột khói này bốc lên từ một ngôi nhà ở giữa làng. Vương Tiểu Hổ ngoáy mũi, thực sự nãy giờ y nghe bọn Thoa Thoa lảm nhảm mà nhức hết cả tai vang hết cả đầu, y chỉ tay về phía ngôi nhà ở giữa làng rồi nói như ra lệnh:

“Chúng ta qua ngôi nhà đó xem thử, mấy đứa cũng bớt nói nhảm đi điếc cả tai. Dù có chuyện gì lão đại đây cũng sẽ gánh vác hết!”

Thoa Thoa thở dài, Vương Tiểu Hổ chỉ được cái miệng thôi đến khi có chuyện gì cũng đều là nàng và lão tam đứng ra giải quyết. Cả bọn vội vàng di chuyển đến ngôi nhà giữa làng, vừa đi Quỷ Thần Tịch Dịch vừa làu bàu:

“Quái lạ! Chúng ta đã kiểm tra hết tất cả các ngôi nhà rồi mà? Rõ ràng nhà nào cũng đều không có người sao tự dưng bây giờ lại có khói bốc lên?”

Tuyết Dạ Linh Băng đi theo sau Thoa Thoa, khuôn mặt băng thanh ngọc khiết của nàng lộ vẻ hoang mang:

“Theo muội thấy ngôi nhà này không phải là không có người mà cơ bản là khi kiểm tra chúng ta chưa từng thấy nó!”

Từ Tử Lăng hơi cau mày, dường như y hiểu được ý của Tuyết Dạ Linh Băng. Yến Phi thì không nói gì nhưng tòa thành này càng lúc càng khiến y không an tâm, Quỷ Thần đang vò đầu bứt tóc để hiểu đượ ý của Tuyết Dạ Linh Băng. Thoa Thoa cũng lên tiếng:

“Ngôi làng này nhìn bề ngoài thì bình thường nhưng rõ ràng bên trong chứa thuật kỳ môn độn giáp vô cùng cao thâm, trận thế này lấy ngôi nhà ở giữa làng làm trung tâm những ngôi nhà khác bao quanh tạo thành những vòng tròn đồng tâm. Mục đích của thế trận này thường dùng để che dấu một người hay vật gì đó nhưng tại sao thế trận cao thâm này lại áp dụng lên một ngôi làng bình thường? Và cũng chỉ để che dấu một ngôi nhà?”

Và tại sao ngôi nhà bị trận thế che dấu lại đột ngột hiện ra? Không lẽ trận thế đã bị phá? Trong lúc còn đang miên man suy nghĩ thì cả bọn đã đến trước ngôi nhà ở giữa làng.

Thực ra gọi là nhà cũng chưa đúng lắm vì phía trước ngôi nhà có đặt một biển hiệu “Duyệt Lai Tửu Điếm”.

Duyệt Lai Tửu Điếm là ngôi nhà lớn nhất trong làng, những ngôi nhà khác được lợp từ cỏ tranh sơ sài duy chỉ có Duyệt Lai là xây bằng gạch ngói, mặc dù khang trang rộng rãi nhưng không hiểu sao Thoa Thoa lại có cảm giác tửu điếm này trông như một tế đàn giữa bãi tha ma.

Bên trong tửu điếm vẫn có người, nhìn lướt qua có thể thấy được ba tiểu nhị đang lau dọn bàn ghế, một cao to một gầy và một béo. Ở quầy tính tiền có một nam nhân trung niên phúc hậu đang tính toán sổ sách, người này có lẽ là ông chủ Duyệt Lai Tửu Điếm. Nói chuyện với nam nhân trung niên là một đôi thiếu niên nam thanh nữ tú, nhìn ánh mắt của họ cũng có thể đoán được bảy phần họ là tình lữ đang thuê phòng qua đêm. Ngồi ở đại sảnh có tám người, một nam nhân trung niên tiên phong đạo cốt và một nam nhân trung niêm béo tròn ánh mắt gian xảo ngồi với nhau một bàn, bốn nam nhân khác ngồi thành một bàn, bọn họ ai cũng râu hùm hàm én, thân cao mười thuớc, xăm trổ cực kỳ hãi người và tất nhiên họ ai cũng giắt ngang hông binh khí, nhắm mắt cũng biết họ là người trong giang hồ nhưng bọn Thoa Thoa không nhận ra được môn phái của họ, có thể là vô danh tiểu tốt hoặc cũng có thể là cao nhân ẩn mình. Ngồi ở góc là hai nữ nhân nhan sắc chim sa cá lặn, tuyệt đối có thể nói là đại mỹ nhân khuynh thành khuynh quốc thế nhưng vẻ đẹp của họ lâp tức bị lu mờ khi Thoa Thoa và Tuyết Dạ Linh Băng bước vào tửu điểm.

Thoa Thoa không chỉ có sắc đẹp vạn người mê mà còn có thân hình cực kỳ đầy đặn, đặc biệt là vòng một phát triển quá mức giống như lời Vương Tiểu Hổ nói: “Trong cuộc đời của Vương Tiểu Hổ này, Thoa Thoa chính là nữ nhân có bộ ngực lớn nhất ta từng gặp!” Tất nhiên sau đó Vương Tiểu Hổ được một trận no đòn. Nữ nhân vừa có sắc đẹp vừa có thân hình nóng bỏng vừa thông minh, tinh tế nhưng tính cách lại điềm đạm, chững chạc chính là sức hút đặc biệt của Thoa Thoa mà không một ai sở hữu được. Tuyết Dạ Linh Băng không có thân hình nóng bỏng như Thoa Thoa nhưng bù lại nàng có một khuôn mặt xinh đẹp không tì vết, con người dù xinh đẹp thế nào đi chăng nữa nhất định cũng có khuyết điểm nhưng Tuyết Dạ Linh Băng thì không, ngoài ra làn da trắng như tuyết của nàng cũng là điểm nhấn đặc biệt. Tuyết Dạ Linh Băng tính cách trái ngược với Thoa Thoa, trẻ con và hồn nhiên nhiều lúc nàng có nhiều cử chỉ đáng yêu theo nhận xét của Vương Tiểu Hổ: “Nếu không phải thế gian này quá loạn lạc, xã hội quá ràng buộc tôn ti trật tự con người quá mê muội luân thường đạo lý thì ta đã cưới muội từ lúc muội mới sinh ra đời rồi!” còn theo nhận xét của Yến Phi: “Đáng yêu.” Tuyết Dạ Linh Băng là nữ nhân đầu tiên cũng như duy nhất được lão nhị không màng sự đời khen đáng yêu và theo những câu gào thét mỗi ngày của Quỷ Thần Tịch Dịch: “Đáng yêu quá! Đáng yêu quá! Muội ăn gì mà đáng yêu như thế?” và đây là lời của Thoa Thoa: “Muội tốt nhất đừng đáng yêu như thế nữa, nam nhân thiên hạ sẽ phát điên hết vì muội mất. À quên muội làm ai phát điên cũng được nhưng nhớ chừa lão đại ra, lão mà phát điên tỷ cũng không quản nổi.” cuối cùng là nhận xét của Lục Thiên Hoa: “Đáng yêu không chịu được.” Vì lí do đó nên sáu người bọn họ đều thống nhất Tuyết Dạ Linh Băng là bảo bối của Tam Hoàng Gia Trang, mọi người dù chết cũng phải bảo vệ được sự trong sáng của nàng.

Vương Tiểu Hổ và Quỷ Thần Tịch Dịch từng gây náo loạn tại một chi nhánh của Võ Lâm Hội cũng vì Thoa Thoa và Tuyết Dạ Linh Băng. Võ Lâm Hội là một tổ chức cực kỳ thần bí, không ai biết tổ chức này được thành lập từ khi nào, tổ chức này lúc đầu lập ra một bảng xếp hạng các cao thủ trên giang hồ gọi là Võ Lâm Bảng, vì độ tin cậy của bảng xếp hạng này gần như là tuyệt đối nên chỉ sau vài năm Võ Lâm Hội đã trở thành tổ chức xếp hạng uy tín nhất trong giang hồ, sau này theo sự phát triển quy mô của tổ chức Võ Lâm Hội mà Võ Lâm Hội đã cho ra đời nhiều bảng hơn như Binh Khí Bảng – bảng xếp hạng các binh khí trong giang hồ, Môn Phái Bảng – bảng xếp hạng các môn phái dựa trên quy mô và mức độ nổi tiếng, Bang Hội Bảng – bảng xếp hạng các bang hội tiêu chí xếp hạng cũng như của Bang Hội Bảng, Soái Ca Bảng – bảng xếp hạng các nam nhân dựa trên tài năng hoặc một số thứ khác, Mỹ nhân Bảng – bảng xếp hạng các mỹ nhân đẹp nhất trong thiên hạ đặc biệt cứ mỗi một trăm năm Võ Lâm Bảng sẽ công bố một danh sách 100 người có ảnh hưởng nhất trong thiên hạ, những người đó có thể là bất cứ ai, bất cứ ngành nghề gì như hoàng tử công chúa, người trong võ lâm, thương nhân, binh lính tướng quân, nông nhân vân vân. Nguyên nhân Vương Tiểu Hổ và Qu ỷ Thần Tịch Dịch gây náo loạn rất đơn giản: Thoa Thoa và Tuyết Dạ Linh Băng xinh đẹp như vậy nhất định phải đứng đầu trong Mỹ Nhân Bảng. Sau khi cãi nhau với các nhân viên trong chi nhánh Võ Lâm Hội Vương Tiểu Hổ và Quỷ Thần Tịch Dịch lại quay ra đánh nhau vì một nguyên nhân cũng đơn giản không kém: Thoa Thoa và Tuyết Dạ Linh Băng ai xứng đáng đứng vị trị thứ nhất của Mỹ Nhân Bảng? Vương Tiểu Hổ nhất quyết chọn Thoa Thoa vì nàng ngực lớn hơn Tuyết Dạ Linh Băng còn Quỷ Thần Tịch Dịch sống chết bầu cho Tuyết Dạ Linh Băng vì nàng đáng yêu nhất. Sau đó Thoa Thoa và Tuyết Dạ Linh Băng xuất hiện và dạy cho hai tên phá phách một trận nên thân, trưởng chi nhánh Võ Lâm Bảng sau khi thấy hai nàng bày tỏ ý muốn ghi danh hai nàng vào Mỹ Nhân Bảng nhưng hai nàng đã từ chối vì không muốn phát sinh thêm rắc rối, mỹ nhân đã không đồng ý trưởng chi nhánh cũng không miễn cưỡng. Vì vậy Thoa Thoa và Tuyết Dạ Linh Băng mặc dù xinh đẹp đến như vậy nhưng lại không có tên trong Mỹ Nhân Bảng còn vị trí của hai nàng trong Mỹ Nhân Bảng là bao nhiêu thì không ai biết, chỉ biết trưởng chi nhánh lúc đó đã nói nếu Thoa Thoa và Tuyết Dạ Linh Băng đồng ý thì hai nàng nhất định nằm trong 10 mỹ nhân đẹp nhất.

Hai mỹ nhân khuynh thành khuynh quốc hiện tại đang đối mặt với rất nhiều nỗi phiền muộn, trong tòa thành này người dân đã di tản hết tại sao những người này vẫn còn ở đây? Bọn họ cũng rất thản nhiên, không lẽ họ không biết chuyện mọi người đã di tản hết? Nếu biết tại sao vẫn thản nhiên như vậy? Thoa Thoa loại bỏ giả thiết bọn họ không biết vì tửu điểm là nơi giao nhau giữa các luồng thông tin trong giang hồ, có người còn nói ngươi muốn biết cái gì chỉ cần ra tửu quán khách điếm nghe ngóng một khắc đảm bảo có được câu trả lời. Tòa thành này từ lúc bắt đầu đã có quá nhiều điểm kỳ quái, bên ngoài thì tường thành quá cao, kiến trúc cũng khác thường như một nhà tù, cổng thành thì quá dày và nặng nề bên trong thì chỉ các ngôi nhà tranh, dân cư thì không có ai, nhà cửa không có nhà bếp cũng không trồng trọt chăn nuôi gì, trong nhà xuất hiện xương động vật có vết răng nanh của dã thú đã thế trong thành còn có thuật kỳ môn độn giáp cao siêu mục đích có thể là che dấu tửu điếm này. Ruốc cuộc tòa thành này chứa đựng bí mật kinh thiên động địa gì?

Thoa Thoa Tuyết Dạ Linh Băng phiền muộn Từ Tử Lăng cũng không hơn gì, cổng thành dày ba tấc nặng hơn ba bốn trăm cân không dùng sức trâu của Vương Tiểu Hổ thì không mở được vậy mà khi bọn họ xuất hiện những người ở đây lại không ngạc nhiên, cứ như đây là một điều rất bình thường. Không có câu trả lời nên bọn Từ Tử Lăng đều thống nhất cứ vào tửu điếm này rồi xem xét tình hình, tùy cơ ứng biến.

Bọn họ vừa ngồi xuống thì Vương Tiểu Hổ đã đập bàn gào thét tiểu nhị:

“Tiểu nhị đâu??? Thấy khách vào mà còn không chịu cút ra đây chào bổn đại lão gia?”

Mấy người cọn lại trong Gia Trang quá quen thuộc với cảnh này nên không nói gì, ánh mặt tựa như muốn nói “chúng tôi không quen người này” chỉ có Quỷ Thần Tịch Dịch là hưởng ứng:

Chương 3: Tửu Điếm

Tác giả: Ngọc Kỳ Lân

Cảnh tượng bên trong thành hiện ra.

Hoang tàn.

Tang tóc.

Thê lương.

Những từ ngữ này dường như không đủ để diễn tả cảnh tượng mà bọn họ được chứng kiến.

Bên trong bức tường thành hùng vĩ là những ngôi nhà tranh làm từ rơm rạ lụp xụp nối tiếp nhau, con đường không được lát gạch đá trơ trọi sỏi đá, cây cối trong thành cũng rất thưa thớt, đa phần đều đã khô héo, phía cuối những dãy nhà bên kia tường thành nổi lên một cột khói trắng đục hoà trong ráng chiều tím ngắt càng làm cho khung cảnh thêm thê lương tang tóc.

“Quái lạ!”

Lần này Quỷ Thần Tịch Dịch là người đầu tiên lên tiếng:

“Toà thành này không có người sao?”

Đúng vậy, toà thành này lớn như vậy mặc dù nhà cửa thô sơ nhưng không lẽ không có người ở?

Vương Tiểu Hổ đương nhiên không tin, y đạp cửa từng nhà la hét ing ỏi nhưng tuyệt nhiên không có ai, cả bọn đi từng nhà kiểm tra nhưng kết quả vẫn không có ai.

Hoàng hôn.

Cả bọn đã đi đến ngôi nhà cuối cùng trong thành, cũng là ngôi nhà có khói bốc lên, khói bốc lên từ nhà bếp. Nhưng nhà bếp cũng không có ai, lửa vẫn cháy tí tách.

Thoa Thoa sắc mặt hơi trầm xuống, dung nhan kiều diễm khuynh quốc có phần tiều tuỵ vì cả ngày mệt nhọc.

– Theo lời tam ca tường thành này có lẽ chỉ mới được xây cách đây nửa năm, hơn nữa trong nhà các dấu vết sinh hoạt trong các ngôi nhà còn rất mới xem ra họ chỉ mới rời đi từ tối qua. Dường như người trong thành đều rời đi cùng một lúc, điều gì làm một ngôi làng với mấy trăm nhân khẩu phải rời đi vội vã như vậy?

Nàng đưa mắt nhìn bọn Tam Hoàng, lão đại Vương Tiểu Hổ thì đang phá cửa từng nhà la hét, lão nhị thì đứng dựa trước một ngôi nhà, bộ dạng vẫn còn ngái ngủ. Lão tam Từ Tử Lăng đang ngồi úp mặt vào tường. Lão tứ Quỷ Thần Tịch Dịch đang kiểm tra đường và các dấu vết để lại trong nhà như giường chiếu, bàn ghế để xác định khoảng thời gian dân làng rời đi. Ngũ muội Tuyết Dạ Linh Băng đi một vòng kiểm tra sau đó đưa ra một số thông tin bất ngờ:

-Thứ nhất, toàn bộ ngôi nhà trong thành đều không có nhà bếp!

-Thứ hai, trong nhà cũng không hề có vật nuôi nào cũng không có dấu hiệu cho thấy họ nuôi nhưng lại có xương gà, vịt, heo và bò.

-Thứ ba, phía sau vườn không trồng rau củ thực vật gì cả.

Thoa Thoa đôi mày ngài khẽ nhíu lại, dường như đang suy nghĩ điều gì đó. Toà thành này có quá nhiều điểm bất thường, càng vào sâu nàng càng cảm thấy mơ hồ, bất giác nỗi sợ hãi len lỏi vào trong tim.

Nhưng điều làm nàng lo sợ nhất chính là tình trạng của Từ Tử Lăng bây giờ.

Từ Tử Lăng đang nôn mửa!

Cả đời nàng chỉ thấy y nôn mửa đúng hai lần, một lần đi thuyền y bị say sóng và một lần khác y thấy một người tử hình bằng hình phạt lóc thịt.

Từ Tử Lăng thích ăn, cực kỳ thích ăn. Y cũng cực kỳ tôn trọng và trân quý thức ăn nên đối với y nôn mửa chính là hành vi báng bổ và lãng phí thức ăn nhất.

Một người cuồng ăn uống như Từ Tử Lăng chỉ nôn mửa trong hai trường hợp bất khả kháng, say thuyền xe và ngửi/nhìn/ăn/uống phải thứ gì quá ghê tởm.

Từ khi bước vào toà thành này Từ Tử Lăng lập tức nôn mửa, nôn đến ra mật xanh mật vàng vẫn tiếp tục nôn. Y cảm nhận được trong toà thành có một thứ gì đó rất ghê tởm, thậm chí có thể vượt qua sức tưởng tượng của y.

Từ Tử Lăng vẫn tiếp tục nôn mửa.

Nỗi bất an trong lòng y cũng theo đó mà lớn dần lên.

Đột nhiên Từ Tử Lăng ngừng nôn mửa, y thấy trước mặt mình có một cái đầu lâu, y tò mò cầm lên xem thử thì phát hiện trên trán đầu lâu có hai lỗ thủng, khoảng cách giữa hai lỗ thủng khoảng một tấc.

Từ Tử Lăng khẽ cau mày:

“Cái này…”

Yến Phi ở bên cạnh cũng chú ý đến cái đầu lâu lên tiếng giải đáp cho Từ Tử Lăng:

“Dựa theo hình dạng đây có lẽ đây là xương sọ của một con bò rừng trưởng thành, hai lỗ thủng này hình như là dấu răng nanh của một loại dã thú nào đó.”

Từ Tử Lăng cũng gật đầu tán thành:

“Dấu răng này lớn bằng hai ngón tay, xem ra dã thú này có kích thước rất lớn có thể là gấu hoặc hổ. Không lẽ thành này bị dã thú tấn công nên đã di tản?”

Quỷ Thần Tịch Dịch cầm một cái đầu lâu khác bên thái dương cũng có hai lỗ thủng như cái Từ Tử Lăng đang cầm:

“Đệ không nghĩ như vậy, dã thú dù hung hãn thế nào cũng không thể húc đổ cánh cổng bằng đá dày ba tấc nặng hàng trăm cân được, lão đại lúc nãy một cước đá sập cổng thì không tính vì lão còn hơn cả dã thú. Tường của thành này cao như thế hơn nữa bề mặt cũng rất trơn trượt dù là khỉ thành tinh cũng đừng hòng leo vào được.”

Tử Lăng Lăng cũng cảm thấy kỳ lạ:

“Nếu vậy có thể loại bỏ giả thuyết người trong thành này di tản vì bị dã thú tấn công nhưng điều kỳ lạ là tại sao những mảnh xương này đều có dấu vết của răng dã thú? Không chỉ xương sọ mà xương cổ, xương ngực và xương đùi đều có dấu răng nanh? Rõ ràng những con vật này lúc sống bị dã thú cắn chết sau đó ăn thịt, một số mảnh xương vẫn còn dính một ít thịt. Không lẽ trong thành này có dã thú?”

Thoa Thoa lau mồ hôi cho Lục Thiên Hoa, cô bé đăng trợn mắt vì quá mệt mỏi. Nàng vừa lau mồ hôi cho con gái vừa nói:

“Có thể người dân trong thành vì bất cẩn nên đã để dã thú chạy vào trong thành, tuy nhiên lại không có dấu hiệu nào xuất hiện ẩu đả hay bị phá hoại. Thịt dính trên xương vẫn chưa bốc mùi ôi thiu nên có lẽ con bò này bị ăn thịt trong một ngày trở lại đây, nếu có dã thú xông vào thì cho dù đã khống chế được dã thú họ cũng không thể sửa chữa nhà cửa lại nhanh như thế được. Hơn nữa nếu đã di tản họ cần gì phải sửa chữa? Từ đó có thể loại bỏ giả thuyết người dân bất cẩn để dã thú lọt vào, nếu nói vậy trong tòa thành này có thứ gì vậy?”

Thoa Thoa nói đến đây tất cả đều nghiêm sắc mặt, tòa thành này không đơn giản như những ngôi nhà tranh kia, e rằng bên trong nó chứa đựng một bí mật cực kỳ khùng khiếp.

Đột nhiên có một cột khói thứ hai bốc lên, cột khói này bốc lên từ một ngôi nhà ở giữa làng. Vương Tiểu Hổ ngoáy mũi, thực sự nãy giờ y nghe bọn Thoa Thoa lảm nhảm mà nhức hết cả tai vang hết cả đầu, y chỉ tay về phía ngôi nhà ở giữa làng rồi nói như ra lệnh:

“Chúng ta qua ngôi nhà đó xem thử, mấy đứa cũng bớt nói nhảm đi điếc cả tai. Dù có chuyện gì lão đại đây cũng sẽ gánh vác hết!”

Thoa Thoa thở dài, Vương Tiểu Hổ chỉ được cái miệng thôi đến khi có chuyện gì cũng đều là nàng và lão tam đứng ra giải quyết. Cả bọn vội vàng di chuyển đến ngôi nhà giữa làng, vừa đi Quỷ Thần Tịch Dịch vừa làu bàu:

“Quái lạ! Chúng ta đã kiểm tra hết tất cả các ngôi nhà rồi mà? Rõ ràng nhà nào cũng đều không có người sao tự dưng bây giờ lại có khói bốc lên?”

Tuyết Dạ Linh Băng đi theo sau Thoa Thoa, khuôn mặt băng thanh ngọc khiết của nàng lộ vẻ hoang mang:

“Theo muội thấy ngôi nhà này không phải là không có người mà cơ bản là khi kiểm tra chúng ta chưa từng thấy nó!”

Từ Tử Lăng hơi cau mày, dường như y hiểu được ý của Tuyết Dạ Linh Băng. Yến Phi thì không nói gì nhưng tòa thành này càng lúc càng khiến y không an tâm, Quỷ Thần đang vò đầu bứt tóc để hiểu đượ ý của Tuyết Dạ Linh Băng. Thoa Thoa cũng lên tiếng:

“Ngôi làng này nhìn bề ngoài thì bình thường nhưng rõ ràng bên trong chứa thuật kỳ môn độn giáp vô cùng cao thâm, trận thế này lấy ngôi nhà ở giữa làng làm trung tâm những ngôi nhà khác bao quanh tạo thành những vòng tròn đồng tâm. Mục đích của thế trận này thường dùng để che dấu một người hay vật gì đó nhưng tại sao thế trận cao thâm này lại áp dụng lên một ngôi làng bình thường? Và cũng chỉ để che dấu một ngôi nhà?”

Và tại sao ngôi nhà bị trận thế che dấu lại đột ngột hiện ra? Không lẽ trận thế đã bị phá? Trong lúc còn đang miên man suy nghĩ thì cả bọn đã đến trước ngôi nhà ở giữa làng.

Thực ra gọi là nhà cũng chưa đúng lắm vì phía trước ngôi nhà có đặt một biển hiệu “Duyệt Lai Tửu Điếm”.

Duyệt Lai Tửu Điếm là ngôi nhà lớn nhất trong làng, những ngôi nhà khác được lợp từ cỏ tranh sơ sài duy chỉ có Duyệt Lai là xây bằng gạch ngói, mặc dù khang trang rộng rãi nhưng không hiểu sao Thoa Thoa lại có cảm giác tửu điếm này trông như một tế đàn giữa bãi tha ma.

Bên trong tửu điếm vẫn có người, nhìn lướt qua có thể thấy được ba tiểu nhị đang lau dọn bàn ghế, một cao to một gầy và một béo. Ở quầy tính tiền có một nam nhân trung niên phúc hậu đang tính toán sổ sách, người này có lẽ là ông chủ Duyệt Lai Tửu Điếm. Nói chuyện với nam nhân trung niên là một đôi thiếu niên nam thanh nữ tú, nhìn ánh mắt của họ cũng có thể đoán được bảy phần họ là tình lữ đang thuê phòng qua đêm. Ngồi ở đại sảnh có tám người, một nam nhân trung niên tiên phong đạo cốt và một nam nhân trung niêm béo tròn ánh mắt gian xảo ngồi với nhau một bàn, bốn nam nhân khác ngồi thành một bàn, bọn họ ai cũng râu hùm hàm én, thân cao mười thuớc, xăm trổ cực kỳ hãi người và tất nhiên họ ai cũng giắt ngang hông binh khí, nhắm mắt cũng biết họ là người trong giang hồ nhưng bọn Thoa Thoa không nhận ra được môn phái của họ, có thể là vô danh tiểu tốt hoặc cũng có thể là cao nhân ẩn mình. Ngồi ở góc là hai nữ nhân nhan sắc chim sa cá lặn, tuyệt đối có thể nói là đại mỹ nhân khuynh thành khuynh quốc thế nhưng vẻ đẹp của họ lâp tức bị lu mờ khi Thoa Thoa và Tuyết Dạ Linh Băng bước vào tửu điểm.

Thoa Thoa không chỉ có sắc đẹp vạn người mê mà còn có thân hình cực kỳ đầy đặn, đặc biệt là vòng một phát triển quá mức giống như lời Vương Tiểu Hổ nói: “Trong cuộc đời của Vương Tiểu Hổ này, Thoa Thoa chính là nữ nhân có bộ ngực lớn nhất ta từng gặp!” Tất nhiên sau đó Vương Tiểu Hổ được một trận no đòn. Nữ nhân vừa có sắc đẹp vừa có thân hình nóng bỏng vừa thông minh, tinh tế nhưng tính cách lại điềm đạm, chững chạc chính là sức hút đặc biệt của Thoa Thoa mà không một ai sở hữu được. Tuyết Dạ Linh Băng không có thân hình nóng bỏng như Thoa Thoa nhưng bù lại nàng có một khuôn mặt xinh đẹp không tì vết, con người dù xinh đẹp thế nào đi chăng nữa nhất định cũng có khuyết điểm nhưng Tuyết Dạ Linh Băng thì không, ngoài ra làn da trắng như tuyết của nàng cũng là điểm nhấn đặc biệt. Tuyết Dạ Linh Băng tính cách trái ngược với Thoa Thoa, trẻ con và hồn nhiên nhiều lúc nàng có nhiều cử chỉ đáng yêu theo nhận xét của Vương Tiểu Hổ: “Nếu không phải thế gian này quá loạn lạc, xã hội quá ràng buộc tôn ti trật tự con người quá mê muội luân thường đạo lý thì ta đã cưới muội từ lúc muội mới sinh ra đời rồi!” còn theo nhận xét của Yến Phi: “Đáng yêu.” Tuyết Dạ Linh Băng là nữ nhân đầu tiên cũng như duy nhất được lão nhị không màng sự đời khen đáng yêu và theo những câu gào thét mỗi ngày của Quỷ Thần Tịch Dịch: “Đáng yêu quá! Đáng yêu quá! Muội ăn gì mà đáng yêu như thế?” và đây là lời của Thoa Thoa: “Muội tốt nhất đừng đáng yêu như thế nữa, nam nhân thiên hạ sẽ phát điên hết vì muội mất. À quên muội làm ai phát điên cũng được nhưng nhớ chừa lão đại ra, lão mà phát điên tỷ cũng không quản nổi.” cuối cùng là nhận xét của Lục Thiên Hoa: “Đáng yêu không chịu được.” Vì lí do đó nên sáu người bọn họ đều thống nhất Tuyết Dạ Linh Băng là bảo bối của Tam Hoàng Gia Trang, mọi người dù chết cũng phải bảo vệ được sự trong sáng của nàng.

Vương Tiểu Hổ và Quỷ Thần Tịch Dịch từng gây náo loạn tại một chi nhánh của Võ Lâm Hội cũng vì Thoa Thoa và Tuyết Dạ Linh Băng. Võ Lâm Hội là một tổ chức cực kỳ thần bí, không ai biết tổ chức này được thành lập từ khi nào, tổ chức này lúc đầu lập ra một bảng xếp hạng các cao thủ trên giang hồ gọi là Võ Lâm Bảng, vì độ tin cậy của bảng xếp hạng này gần như là tuyệt đối nên chỉ sau vài năm Võ Lâm Hội đã trở thành tổ chức xếp hạng uy tín nhất trong giang hồ, sau này theo sự phát triển quy mô của tổ chức Võ Lâm Hội mà Võ Lâm Hội đã cho ra đời nhiều bảng hơn như Binh Khí Bảng – bảng xếp hạng các binh khí trong giang hồ, Môn Phái Bảng – bảng xếp hạng các môn phái dựa trên quy mô và mức độ nổi tiếng, Bang Hội Bảng – bảng xếp hạng các bang hội tiêu chí xếp hạng cũng như của Bang Hội Bảng, Soái Ca Bảng – bảng xếp hạng các nam nhân dựa trên tài năng hoặc một số thứ khác, Mỹ nhân Bảng – bảng xếp hạng các mỹ nhân đẹp nhất trong thiên hạ đặc biệt cứ mỗi một trăm năm Võ Lâm Bảng sẽ công bố một danh sách 100 người có ảnh hưởng nhất trong thiên hạ, những người đó có thể là bất cứ ai, bất cứ ngành nghề gì như hoàng tử công chúa, người trong võ lâm, thương nhân, binh lính tướng quân, nông nhân vân vân. Nguyên nhân Vương Tiểu Hổ và Qu ỷ Thần Tịch Dịch gây náo loạn rất đơn giản: Thoa Thoa và Tuyết Dạ Linh Băng xinh đẹp như vậy nhất định phải đứng đầu trong Mỹ Nhân Bảng. Sau khi cãi nhau với các nhân viên trong chi nhánh Võ Lâm Hội Vương Tiểu Hổ và Quỷ Thần Tịch Dịch lại quay ra đánh nhau vì một nguyên nhân cũng đơn giản không kém: Thoa Thoa và Tuyết Dạ Linh Băng ai xứng đáng đứng vị trị thứ nhất của Mỹ Nhân Bảng? Vương Tiểu Hổ nhất quyết chọn Thoa Thoa vì nàng ngực lớn hơn Tuyết Dạ Linh Băng còn Quỷ Thần Tịch Dịch sống chết bầu cho Tuyết Dạ Linh Băng vì nàng đáng yêu nhất. Sau đó Thoa Thoa và Tuyết Dạ Linh Băng xuất hiện và dạy cho hai tên phá phách một trận nên thân, trưởng chi nhánh Võ Lâm Bảng sau khi thấy hai nàng bày tỏ ý muốn ghi danh hai nàng vào Mỹ Nhân Bảng nhưng hai nàng đã từ chối vì không muốn phát sinh thêm rắc rối, mỹ nhân đã không đồng ý trưởng chi nhánh cũng không miễn cưỡng. Vì vậy Thoa Thoa và Tuyết Dạ Linh Băng mặc dù xinh đẹp đến như vậy nhưng lại không có tên trong Mỹ Nhân Bảng còn vị trí của hai nàng trong Mỹ Nhân Bảng là bao nhiêu thì không ai biết, chỉ biết trưởng chi nhánh lúc đó đã nói nếu Thoa Thoa và Tuyết Dạ Linh Băng đồng ý thì hai nàng nhất định nằm trong 10 mỹ nhân đẹp nhất.

Hai mỹ nhân khuynh thành khuynh quốc hiện tại đang đối mặt với rất nhiều nỗi phiền muộn, trong tòa thành này người dân đã di tản hết tại sao những người này vẫn còn ở đây? Bọn họ cũng rất thản nhiên, không lẽ họ không biết chuyện mọi người đã di tản hết? Nếu biết tại sao vẫn thản nhiên như vậy? Thoa Thoa loại bỏ giả thiết bọn họ không biết vì tửu điểm là nơi giao nhau giữa các luồng thông tin trong giang hồ, có người còn nói ngươi muốn biết cái gì chỉ cần ra tửu quán khách điếm nghe ngóng một khắc đảm bảo có được câu trả lời. Tòa thành này từ lúc bắt đầu đã có quá nhiều điểm kỳ quái, bên ngoài thì tường thành quá cao, kiến trúc cũng khác thường như một nhà tù, cổng thành thì quá dày và nặng nề bên trong thì chỉ các ngôi nhà tranh, dân cư thì không có ai, nhà cửa không có nhà bếp cũng không trồng trọt chăn nuôi gì, trong nhà xuất hiện xương động vật có vết răng nanh của dã thú đã thế trong thành còn có thuật kỳ môn độn giáp cao siêu mục đích có thể là che dấu tửu điếm này. Ruốc cuộc tòa thành này chứa đựng bí mật kinh thiên động địa gì?

Thoa Thoa Tuyết Dạ Linh Băng phiền muộn Từ Tử Lăng cũng không hơn gì, cổng thành dày ba tấc nặng hơn ba bốn trăm cân không dùng sức trâu của Vương Tiểu Hổ thì không mở được vậy mà khi bọn họ xuất hiện những người ở đây lại không ngạc nhiên, cứ như đây là một điều rất bình thường. Không có câu trả lời nên bọn Từ Tử Lăng đều thống nhất cứ vào tửu điếm này rồi xem xét tình hình, tùy cơ ứng biến.

Bọn họ vừa ngồi xuống thì Vương Tiểu Hổ đã đập bàn gào thét tiểu nhị:

“Tiểu nhị đâu??? Thấy khách vào mà còn không chịu cút ra đây chào bổn đại lão gia?”

Mấy người cọn lại trong Gia Trang quá quen thuộc với cảnh này nên không nói gì, ánh mặt tựa như muốn nói “chúng tôi không quen người này” chỉ có Quỷ Thần Tịch Dịch là hưởng ứng:

“Lão đại không nên thô lỗ như vậy không khéo người ta lại đánh giá, xem đệ hành xử mà học hỏi.” Nói xong Quỷ Thần Tịch Dịch bằng một khuôn mặt cực kỳ nghiêm túc gào lớn:

“Con mẹ nó! Tiểu nhị đâu? Thấy bổn thiếu gia vào mà còn chưa mang món ăn ra? Muốn bọn ta chết đói à? Mau gọi chủ quán đây! Ta bảo mau gọi chủ quán ra đây!”

Ba tiểu nhị vừa nghe thế cũng biết mấy vị khách quan này thuộc hàng khó chịu rồi, không dễ xử lý nên cử tên tiểu nhị to lớn ra tiếp đón. Tên tiểu nhị to cao nhưng khuôn mặt nhìn rất thật thà ngố nghếch, hắn chạy lại chỗ bọn Vương Tiểu Hổ nở nụ cười cầu tài:

“ Xin mấy vị khách quan thứ lỗi, công việc trong quán hơi nhiều nên chúng tôi chưa kịp tiếp đón thật là thất lễ. Không biết mấy vị muốn gọi món hay thuê phòng ạ?”

Khuôn mặt ngốc nghếch và nụ cười cầu tài của tên tiểu nhị dễ gây hảo cảm nên Vương Tiểu Hổ và Quỷ Thần Tịch Dịch cũng không làm khó, Quỷ Thần Tịch Dịch trả lời:

“Bọn ta muốn thuê phòng nhưng trước tiên mau mang tất cả các món ngon nhất…” Quỷ Thần Tịch Dịch chưa nói hết câu thì Tuyết Dạ Linh Bằng đã kéo nhẹ áo y, sau đó là một màn giao tiếp bằng bằng ánh mắt giữa Thoa Thoa và Quỷ Thần Tịch Dịch mà chỉ có thành viên Tam Hoàng Gia Trang mới hiểu.

“Tiền của gia trang đều đã bị tiêu hủy trong đám cháy, tiền dự trữ còn sót lại còn lại của chúng ta cũng không còn nhiều nếu gọi món quá đắt tiền sẽ không đủ tiền để thuê phòng!”

“Đệ hiểu rồi, vậy theo tỷ đệ nên gọi món gì?”

“Đệ gọi bảy tô mì đi!”

Vậy là Quỷ Thần Tịch Dịch gọi bảy tô mì, chỉ một lúc sau tên tiểu nhị gầy mà cao đã mang ra bảy tô mì còn bốc khói nghi ngút. Bọn họ đã đói rã rời nên lập tức cầm đũa vừa gắp mì lên thì Từ Tử Lăng bất ngờ buông đũa nói lớn:

“Mọi người không được ăn!”

Tam Hoàng Hệ Liệt – Quyển II – Chương 2

Chương 2: Tòa thành.

Ngôi làng nhỏ mà lão tam Từ Tử Lăng nói đã trở thành một tòa thành rộng lớn.

Lão đại Vương Tiểu Hổ lập tức túm áo Từ Tử Lăng, bộ dạng như muốn ăn tươi nuốt sống y:

-Đây là ngôi làng nhỏ mà mày nói đó à? Nhỏ cái đầu mày! Mày khảo sát kiểu con mẹ gì thế hả? Tao tốn cơm nuôi mày biết bao nhiêu năm mà hôm nay mày dám lừa dối tao?

Từ Tử Lăng chỉ biết cười khổ:

-Lão đại bình tĩnh, lão cũng biết mình không có được đẹp lắm mà huynh giận dữ thì càng không được đẹp hơn nữa. Đệ khảo sát nơi này cũng hơn nửa năm nhưng không ngờ lại thay đổi nhanh như vậy.

Tứ tỷ Thoa Thoa lúc này đã đã bỏ hết khăn che nắng, nàng nhìn chằm chằm vào tòa thành một lúc lâu rồi nhẹ nhàng lên tiếng giải vây cho lão tam:

-Lão đại không thấy tòa thành này có điểm kì lạ sao?

Vương Tiểu Hổ đang kéo banh hai má Từ Tử Lăng xem như trả thù vụ y dám bảo hắn xấu quay mặt lại nhìn nàng rồi trả lời tỉnh bơ:

-Điểm kỳ lạ duy nhất ta thấy là muội tháo bỏ hết khăn che nắng giữa buổi trưa như vậy. Không phải muội suốt ngày than thở da mình càng ngày càng rám nắng sao?

Thoa Thoa tức tối đạp cho y một cái, giọng nói trở nên trong trẻo hơn:

-Đồ đầu bò, nói chuyện với huynh đúng là tức chết mà!

Liệt Hỏa ôm mông kêu oai oái:

-Kỳ lạ chỗ nào? Ta chẳng thấy nó kỳ lạ chỗ quái nào cả! Mông ta sắp bị muội đạp cho hư luôn rồi!

Lão tứ Quỷ Thần Tịch Dịch lúc này cũng lên tiếng phụ họa, bộ dạng y vẫn như sắp chết nhưng giọng nói lại khẳng định như chém đinh chặt sắt:

-Tòa thành này đúng là kỳ lạ! Quá kỳ lạ! Rất kỳ lạ! Vô cùng kỳ lạ! Hết sức kỳ lạ! Không từ ngữ nào có thể diễn tả sự kỳ lạ của nó nên đệ xin dừng tại đây, thực sự đệ cũng không biết nói gì hơn nữa ngoài sự kỳ lạ tột cùng trong lòng đệ!

Cả bọn nhìn y với ánh mắt thực sự không từ ngữ nào có thể diễn tả được, thực sự là không biết nói gì hơn nữa. Vương Tiểu Hổ sát khí đằng đằng đá cho y một đá:

-Kỳ lạ con mẹ mày! Không biết thì dựa cột mà nghe, cố tỏ ra nguy hiểm rồi phán một câu không biết nói gì hơn tao cho mày không nói gì được luôn! Ăn phân đi!

Quỷ Thần trước giờ chưa chịu thua ai bao giờ đương nhiên không đứng yên chịu trận lập tức đáp trả, cả hai lao vào đấm đá túi bụi:

-Lão đại mới đi ăn phân đi! Đệ không biết còn hơn người cả một điểm kỳ lạ cũng không cảm nhận được! Làm người thì phải có tư cách! Đi chết đi!

Cả bọn mặc kệ hai người y vì đã quá quen với cảnh này rồi, Từ Từ Lăng đang định tiếp tục đề tài còn dang dở lúc nãy thì tiểu bảo bối Lục Thiên Hoa không biết từ lúc nào đã đứng trước mặt y, nhìn thấy tòa thành mắt cô bé sáng lên lấp lánh tựa như những vì sao:

-Oa, tòa thành này lớn quá đi!

Nói rồi Lục Thiên Hoa chạy lại ôm chân Thoa Thoa dụi dụi như một con mèo nhỏ, ngón tay nhỏ nhắn chỉ trỏ về phía tòa thành:

-Nhưng cái thành này cao quá má má ơi! Hoa Hoa sợ độ cao!

Thoa Thoa ôn nhu mỉm cười như để trấn an con gái mình, nàng nhẹ nhàng bế cô bé lên trên tay. Tuyết Dạ Linh Băng ở bên cạnh Thoa Thoa sau khi gỡ xong đám quần áo khăn choàng vướng víu quấn trên người cũng lên tiếng, nàng vừa nói vừa xoa đầu Lục Thiên Hoa:

-Hoa Hoa nhà ta thật là giỏi, vừa nhìn đã thấy điểm bất thường không như ai kia.

Nói xong nàng liếc qua lão đại Vương Tiểu Hổ vẫn đang “chiến đấu ác liệt” rồi quay sang nhìn tòa thành sừng sững giữa vùng đất khô cằn sỏi đá:

-Điểm kì lạ thứ nhất chính là tòa thành này quá cao, cao một cách thất thường. Những tòa thành thông thường chỉ cao trung bình từ mười đến mười lăm trượng, thành cao nhất cũng chỉ hai mưới ba trượng. Tòa thành này theo tính toán bằng mắt thường của muội ít nhất cũng cao hơn ba mươi trượng. Muội nói có đúng không, tứ tỷ?

Thoa Thoa mỉm cười gật đầu tán thành. Lão nhị Yến Phi lúc này đã thức giấc, y đang ngon giấc thì không bao giờ thức giấc giữa chừng. Y thức giấc không phải vì cuộc trò chuyện của bốn người Tử Lăng, Thoa Thoa, Tuyết Dạ Linh Băng và Lục Thiên Hoa hay trận chiến ầm ĩ của Vương Tiểu Hổ và Quỷ Thần Tịch Dịch mà là y không thể… ngủ được nữa. Càng đến gần tòa thành y càng lúc càng khó chịu, cảm giác khó chịu này mãnh liệt đến mức y không thể nào ngủ tiếp được. Yến Phi đưa cặp mắt ngái ngủ nhìn tòa thành rồi khai kim khẩu, là đột ngột khai kim khẩu.

-Nếu nói vậy điểm kỳ lạ thứ hai là tòa thành này không có người canh gác. Bình thường một tòa thành lớn như thế này sẽ có người canh gác ở cổng và ở trên tòa thành, hơn nữa mọi người nhìn xem…

Yến Phi chỉ lên phía trên tòa thành, cả bọn cũng đưa mắt nhìn theo. Y tiếp tục:

-Các tòa thành thông thường sẽ xây các đài quan sát ở phía trên nhưng tòa thành này hoàn toàn trống trơn, đài quan sát và cả người canh gác cũng không có. Đặc biệt nhất là tòa thành này không có tên, Nếu đã xây dựng bề thế như thế này thì nhất định phải có một cái tên chứ.

Thoa Thoa vẫn giữ nụ cười ôn nhu trên môi, nàng đối với hai vị huynh muội về mặt trí tuệ thật sự rất tán thưởng. Nàng tiếp tục câu chuyện:

-Điểm kỳ lạ thứ ba chính là hình dạng của tòa thành này, những tòa thành khác sẽ xây theo hình vuông hoặc chữ nhật gồm có bốn mặt Đông Tây Nam Bác nhưng tòa thành này rõ ràng không phải hình vuông càng không phải hình chữ nhật. Nhìn từ ngoài vào như thế này theo tỷ phỏng đoán tòa thành này có hình tròn.

Tuyết Dạ Linh Băng biến sắc:

-Nếu đúng như tỷ nói tòa thành giống như…

Thoa Thoa trầm mặt gật đầu:

-Giống như một cái lồng giam khổng lồ.

Lục Thiên Hoa đột nhiên thét lớn:

-Tòa thành này bị nguyền rủa! Con sợ quá má má ơi!

Câu nói này của tiểu bảo bối làm cho mọi người ớn lạnh trong lòng, cảm giác bất an bao trùm lên tất thảy. Tất nhiên là trừ một người, đó là Vương Tiểu Hổ. Y đạp Quỷ Thần Tịch Dịch ngã lăn ra đất rồi đưa tay ngoáy ngoáy mũi, còn tay kia thọc vào quần gãi gãi cái gì đó, bộ dạng cực kỳ thô bỉ và ngạo mạn:

-Nguyền rủa cái con mẹ nó! Cả đám tụi mày ăn phân hết đi! Tụi mày định ở đây nói chuyện đến tối luôn chắc, mau vào thành kiếm chỗ nghỉ qua đêm nhanh lên!

Đoạn nói xong thủng thẳng tiến về phía tòa thành, cả bọn còn lại cũng đành thúc thủ đi theo y chứ ngoài ra không thể làm khác, câu của miệng của Vương Tiểu Hổ là: “Cãi tao núi đè!” Cãi lệnh của y chưa bị núi đè đã bị y đè chết rồi.

Chỉ một khắc sau cả bọn Vương Tiểu Hổ đã đứng trước tòa thành, nhìn gần mới cảm nhận rõ ràng và chân thực nhất sự hùng vĩ của tòa thành. Tòa thành cao sừng sững như một ngọn núi, bán kính trên dưới năm mươi dặm, tường thành còn rất mới xem ra chỉ mới được xây dựng cách đây không lâu. Nửa năm trước Từ Từ Lăng ghé qua đây tòa thành này vẫn chưa có, tức là nó chỉ mới xây trong nửa năm trở lại. Triều đình có thể xây xong một tòa thành lớn như thế này chỉ trong nửa năm, hơn nữa có gì chắc chắn thành này do triều đình xây? Đây cũng là một băn khoăn không có lời giải trong lòng Từ Tử Lăng.

Hai bên tòa thành là hai dãy núi cao một là dãy Ma Vân hai là dãy Thiên Khải, tòa thành được xây dựng dựa sát vào hai ngọn núi nên có thể nói đây là thông lộ duy nhất mà hiện tại nhóm Vương Tiểu Hổ có thể đi qua, nếu đi đường vòng sẽ mất ít nhất ba, bốn ngày. Thực ra con đường đi qua ngôi làng này là đường tắt để vào trung nguyên, mục đích của Từ Tử Lăng khi chọn đi đường này là để rút ngắn thời gian và tránh tai mắt của Hoàng Triều Hội. Điều này có nghĩa là rất ít người biết đến ngôi làng hẻo lánh này, Từ Tử Lăng cũng là vô tình phát hiện ra. Nếu vậy câu hỏi đặt ra là tại sao triều đình lại lại cho xây một tòa thành ở một nơi không hề có lợi cho kinh tế và quân sự như thế này? Hơn nữa còn là một tòa thành rộng lớn? Đây lại là băn khoăn của Thoa Thoa, cũng là băn khoăn không lời giải.

Tất nhiên Yến Phi và Tuyết Dạ Linh Băng cũng băn khoăn không kém, bọn họ còn đang chìm trong suy nghĩ thì giọng nói như bò mộng của Vương Tiểu Hổ đã đưa họ về thực tại, đúng hơn là giọng la hét của Vương Tiểu Hổ:

-Con mẹ nó! Người trong thành nghe đây bổn vương Vương Tiểu Hổ Tam Hoàng đại đương gia thiên hạ vô địch ngọc thụ lâm phong soái ca đại bá đạo đã ngự giá quân lâm các ngươi mau mở cổng thành chào đón! Bằng không bổn vương sẽ san bằng nơi này!

Mặc cho Vương Tiểu Hổ điên cuồng hò hét cánh cổng cao hai, ba trượng vẫn không nhúc nhích, bên trong thành cũng im lặng tựa như một tòa chết.

-Con mẹ nó! Tổ tông 18 đời nhà các ngươi! Ăn phân đi! @#$%^&*$#!^%#>?</!#%^&$#@}\\:”abcxyzmariaozawa@#%^&$

Vương Tiểu Hổ bực bội quát lớn kèm theo sau đó là một tràng chửi rủa mà chúng tôi đã lượt bớt để tránh bối rối cho độc giả và thuần phong mỹ tục của nước ta.

Quỷ Thần Tịch Dịch chứng kiến cảnh tượng chửi rủa khoáng tiền tuyệt hậu như thế không khỏi bối rối, y nhanh chóng quay sang hỏi Thoa Thoa:

-Chúng ta nên làm gì bây giờ tứ tỷ?

Bốn người còn lại cũng đưa mắt nhìn Thoa Thoa, Vương Tiểu Hổ tuy là lão đại nhưng xử lý mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà đều do một tay Thoa Thoa đảm đương, nói thẳng ra là lời nói của Vương Tiểu Hổ chẳng có trọng lượng nào trong những trường hợp như thế này. Nàng nhìn lão đại của mình rồi thở dài một cái sau đó mới lên tiếng:

-Tòa thành này có quá nhiều điểm bất thường, tạm thời chúng ta hãy nghỉ ngơi bên ngoài tối nay sẽ vào xem xét tình hình bên trong. Đệ bảo lão đại đừng khinh cử vọng động…

Nàng còn chưa dứt câu thì một tiếng “ẦM” đã vang lên, tiếng động phát ra từ phía cổng thành. Từ Tử Lăng quay sang cổng thành rồi quay sang bọn Thoa Thoa, khuôn mặt dở khóc dở cười:

-Tứ muội, huynh nghĩ là lão đại đã phá cổng thành rồi…

Cả bọn Thoa Thoa cũng dở khóc dở cười. Vương Tiểu quay đầu lại, một chân vẫn còn chưa đặt xuống xem ra là mới một cước đá bay cổng thành, y thản nhiên:

-Mấy đứa còn đứng đó làm gì? Mau vào thành kiếm chỗ ăn chỗ ngủ miễn phí nhanh lên! Ta đói với mệt lắm rồi.

Nói xong không đợi mọi người trả lời đã một mình một ngựa xông vào, bọn Thoa Thoa chỉ biết cười khổ , đâm lao đành phải theo lao, cả bọn theo bước lão đại tiến vào tòa thành.

Cửa thành đã bị đá bay, cảnh tượng bên trong hiện ra…

 

 

Tam Hoàng Hệ Liệt – Quyển II – Chương 1

Trưa.

Mặt trời chính ngọ như thiêu như đốt.

Bọn Tam Hoàng sau trận ác chiến với Hoàng Triều Tứ Hoàng Tử tiếp tục lên đường tiến vào trung nguyên, cả bọn đã đi qua biên giới tiếp giáp giữa quan ngoại và trung thổ hiện tại đang xuống dãy Ma Vân, theo lời của lão tam Từ Tử Lăng thì chỉ cần đi hết dãy núi này sẽ chính thức bước vào trung nguyên hơn nữa cũng theo lời Từ Tử Lăng ở dưới chân núi có một ngôi làng nhỏ, cả bọn sẽ nghỉ lại đó đêm nay và khởi hành vào ngày mai.

-Con mẹ nó! Thằng lão tam khảo sát kiểu con mẹ gì mà nóng thế hả? Lão thiên đùa con mẹ nó tao chắc? Ăn phân đi!

Trên đường đi liên tục vang lên tiếng chửi rủa tra tấn lỗ tai người nghe của lão đại Vương Tiểu Hổ kèm theo câu nói cửa miệng của y “Ăn phân đi!”

Thực ra theo lời của Từ Tử Lăng thì ngôi làng này ở chân núi quanh năm mát mẻ, cây cối xanh tốt nhưng khi càng đến gần ngôi làng thì thời tiết càng trở nên nóng hơn, nóng đến bức bối khó chịu, nóng đến cháy da rát thịt. Hơn nữa trên đường đi cũng không có bất kì cây cỏ nào, những cây to cũng đã rụng hết lá xơ xác đến đáng thương. Điều kỳ lạ là hiện tại thời tiết đang lập đông nhưng ở đây nóng chẳng khác gì Hỏa Diệm Sơn, điều này làm dấy lên trong lòng Kinh Lôi một nỗi bất an không tên.

Lão tứ Quỷ Thần Tịch Dịch cõng tiểu bảo bối Lục Thiên Hoa trên lưng, bộ dạng thất thểu như người sắp chết chen vào điệp khúc ăn phân đi của Liệt Hỏa:

-Lão đại cứ chửi như thế chỉ tổ khát nước hơn thôi, lão cứ cắm mặt mà đi không phải được lòng người hơn sao?

Lão đại Vương Tiểu Hổ còn đang định đáp trả thì lão tam Từ Tử Lăng đã tươi cười nói:

-Cũng không trách lão đại được, dù sao kết quả đợt khảo sát cũng đã từ nửa năm trước có lẽ trong nửa năm trở lại đây đã có sự thay đổi bất thường.

Trong Tam Hoàng gia trang thì Tứ Tỷ Thoa Thoa lo đối nội còn lão tam Từ Tử Lăng xử lý đối ngoại như các vụ giao dịch buôn bán hàng hóa với các quán ăn khách sạn trong quan ngoại và trung nguyên nên lão tam thường xuyên phải ra ngoài, trên đường đi y thường ghi chú lại các quán ăn hay làng mạc thành trì để sau này có việc dùng đến, ngôi làng phía trước cũng là một trong các khảo sát của y trong nửa năm trước.

Tứ tỷ Thoa Thoa và ngũ muội Tuyết Dạ Linh Băng quấn khăn kín mít chỉ lộ ra bốn con mắt đen láy lấp lánh, mặc dù đang phải dìu nhau đi nhưng cũng không chịu thua kém lập tức góp náo nhiệt:

-Lão tứ nói đúng đấy, lão đại cứ câm mồm xin lỗi muội nhầm lão đại cứ cắm mặt mà đi mọi người sẽ vui vẻ ngay. Lão thiên hôm nay chắc ăn phân của huynh thay cơm rồi, đúng là ngu ngốc mới đụng vào lão đại của chúng ta.

-Đúng đúng nghĩ mà thương lão thiên quá. Hic.

Trong Tam Hoàng gia trang ai cũng tranh nhau chọc tức lão đại chỉ có lão nhị Yến Phi là không tham gia, lí do rất đơn giản vì y đang…ngủ. Lão nhị Yến Phi đã đạt cảnh giới Thụy Ông trong truyền thuyết, vừa đi vừa ngủ, vừa ăn cơm vừa ngủ, vừa tắm vừa ngủ nói tóm lại bất kỳ sinh hoạt cá nhân nào y cũng có thể vừa làm vừa ngủ. Hơn nữa thời tiết nóng bức thế này ngủ đối với y cũng là một dạng tiết kiệm năng lượng.

Cả bọn cãi nhau ỏm tỏi một lúc lâu thì cuối cùng cũng đến ngôi làng nhỏ mà lão tam Từ Tử Lăng nhắc tới.

Ngôi làng nhỏ.

Bây giờ đã trở thành một tòa thành sừng sững.

Lão tam Từ Tử Lăng mỉm cười, là cười khổ.